“Ta nói lại lần nữa, Liễu Tiêu Tiêu, tất cả những gì ta có được hiện tại, đều là do chính ngươi lựa chọn từ bỏ.”
“Ngay từ lúc ngươi ném con mình xuống giếng cạn, kết cục đã sớm được định đoạt rồi.”
Liễu Tiêu Tiêu phun ra một ngụm m/áu đen, cơ thể hoàn toàn mềm nhũn.
Ả rốt cuộc cũng phải trả cái giá xứng đáng cho sự tham lam và đ/ộc á/c của mình.
Lần này, vẫn không cần ta phải đích thân nhúng tay xử lý x/ác ch*t.
Liễu Tiêu Tiêu trút hơi thở cuối cùng, giống hệt như tám năm trước, chậm rãi tan biến ngay trước mắt ta.
Còn ta biết, lần này.
Sự biến mất của ả là vĩnh viễn.
Còn ta sẽ vững vàng ngồi trên ngôi vị Hoàng hậu của mình, mang theo hai đứa con, hưởng trọn vinh hoa phú quý suốt quãng đời còn lại.
(Hoàn)