“Cô nói cái gì?” Ánh mắt ta lạnh đi, lập tức tăng âm lượng, chằm chằm nhìn vào đôi mắt hoảng lo/ạn của ả: “Cô nói cô nhìn thấy xe ngựa của ta?”
“Đã nhìn thấy xe ngựa của ta, vậy cô tất nhiên phải biết rõ ta căn bản không hề gặp đứa trẻ nào!”
“Nếu hôm qua cô nhìn thấy xe ngựa của ta, đồng thời cũng nhìn thấy một đứa trẻ nằm bên đường…”
Ta đột nhiên áp sát lại gần, hạ thấp giọng, từng chữ như đ/âm vào tim: “Vậy tại sao cô không ra mặt bế đứa bé đi? Mà lại trơ mắt nhìn nó bị chó hoang cắn ch*t!”
“Lâm Uyển Tình à Lâm Uyển Tình, cô tận mắt thấy trẻ sơ sinh rơi vào miệng chó mà thấy ch*t không c/ứu, lòng dạ cô thật đ/ộc á/c, cô không bằng cầm thú, không xứng làm người!”
“Ta… ta…”
Lâm Uyển Tình bị chuỗi câu hỏi dồn dập của ta ép cho lùi lại phía sau, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Ả không thể biện bạch, tức gi/ận đến r/un r/ẩy toàn thân, nhưng tuyệt đối không dám nói ra “sự thật”.
Cuối cùng, ả chỉ có thể nuốt nỗi đ/au mất con như bị c/ắt th!t khoét tim vào trong bụng, cắn ch/ặt hàm răng.
Ả cố nén nước mắt, giọng r/un r/ẩy: “Ta nghe nói biểu ca bị thương nặng, ta muốn vào thăm huynh ấy.”
“Đi đi, huynh ấy vừa mới tỉnh.” Ta đại lượng nghiêng người, nhường ra một lối đi.
Ta khẽ mỉm cười, thấu tình đạt lý nói: “Thương gân động cốt là đ/au đớn nhất, ta đi xuống bếp xem th/uốc của phu quân sắc thế nào rồi.”
Đương nhiên ta phải viện cớ rời đi.
Nếu không, đôi uyên ương “khổ mệnh” này làm sao có thể ôm nhau khóc lóc một trận.
Lâm Uyển Tình vừa thấy Lục Tri Hoài liền nhào lên người hắn, khóc đến đ/ứt từng khúc ruột.
“Biểu ca, con của chúng ta không còn nữa rồi… a… hu hu…”
“Đều tại con tiện nhân Giang Thanh Nguyên đó! Ta không tin ả không nhìn thấy đứa bé!”
“Chắc chắn là ả cố ý vứt con của chúng ta cho chó hoang cắn x/é!”
“Ta muốn gi*t ả, ta muốn băm vằm ả ra muôn mảnh để tế đứa con đã ch*t của ta!”
“C/âm miệng! Cô đi/ên rồi sao!”
Lục Tri Hoài hạ thấp giọng, ánh mắt đầy sự tính toán và đ/ộc á/c: “Bây giờ chưa phải lúc! Không có của hồi môn của người đàn bà ng/u ngốc đó, ta lấy gì để chạy chọt chốn quan trường?”
Hắn dịu dàng dỗ dành: “Ngoan, con mất ta cũng đ/au lòng, ta sẽ sớm để nàng mang th/ai lại lần nữa, lần này ta đảm bảo vạn vô nhất thất, sẽ giao con cho ả nuôi nấng.”
“Đợi đến khi vắt kiệt giá trị lợi dụng cuối cùng, khiến ả ch*t bất đắc kỳ tử, vạn lượng của hồi môn kia đều sẽ là của chúng ta.”
Ta nghịch chiếc vòng ngọc trên cổ tay, nghe gia đinh thuật lại từng câu từng chữ, lạnh lùng cười khẩy.
Vậy thì cứ để chúng đắm chìm trong giấc mộng hoàng lương này đi.
Đợi đến khi giấc mộng vỡ vụn thành tro bụi, mới có thể khiến chúng đ/au đớn đến tận cùng xươ/ng tủy!
Những ngày tiếp theo, Lâm Uyển Tình cứ ba năm bảy bữa lại đỏ hoe mắt đến thăm Lục Tri Hoài.
Ta giả vờ hiền thục nắm tay ả, mời ả ở lại phủ giúp ta chăm sóc Lục Tri Hoài.
“Phu quân thương gân động cốt, cần nằm giường ba tháng, nhưng nếu đồng liêu trong triều quên mất phu quân thì phải làm sao?”
Ta nhìn Lục Tri Hoài với vẻ ưu sầu: “Ta phải tự mình ra ngoài trông coi việc kinh doanh, ki/ếm thêm chút bạc để chạy chọt cho phu quân chốn quan trường.”
Lục Tri Hoài vừa nghe vậy, cảm động đến đỏ cả mắt, nắm ch/ặt lấy tay ta.
“Có vợ hiền thế này, còn cầu gì hơn? A Nguyên, lấy được nàng, thật là phúc ba đời của ta.”
Ta cụp mắt, cười nhạt, che giấu sự châm biếm và sát ý vô tận trong đáy mắt.
Trong ba tháng này, Lục Tri Hoài an tâm nằm trên giường dưỡng thương.
Còn ta, âm thầm bỏ ra số tiền lớn mời đại phu của Thần Y Cốc về bí mật chẩn trị.
Thần y nói với ta, tuy trong cơ thể có đ/ộc nhưng chưa đến mức hoàn toàn không thể sinh con, chỉ cần điều trị theo phương th/uốc đ/ộc môn của ông, nửa năm sau là có thể mang th/ai.
Ta thở phào một hơi dài.
Kiếp này, ta nhất định sẽ có con của riêng mình.
Chỉ là, cha ruột của đứa trẻ này là ai, do ta quyết định!
Thấm thoắt, ba tháng đã trôi qua.
Dưới sự chăm sóc tận tình của Lâm Uyển Tình, vết thương của Lục Tri Hoài dần hồi phục.
Tuy hai chân hắn chưa đủ sức để xuống giường đi lại, nhưng điều đó chẳng hề cản trở hắn và Lâm Uyển Tình ân ái trên giường.
Hôm đó, khi họ đang quấn quýt không biết trời đất là gì, ta đang “không hề hay biết” gì cả, tươi cười dẫn theo vài đồng liêu của Lục Tri Hoài đi về phía chủ viện.
“Đa tạ các vị đại nhân đã quan tâm, phu quân nếu thấy các vị đại nhân, chắc chắn sẽ rất vui mừng…”
Lời ta chưa nói hết, một tràng âm thanh d/âm mỹ khiến người ta đỏ mặt tía tai đã truyền ra từ sau cánh cửa.
“Biểu ca…”
“Biểu muội, mau để biểu ca hôn một cái…”
Không khí ngoài cửa lập tức đông cứng.
Ta vừa thẹn vừa gi/ận, tức đến r/un r/ẩy cả người.
“Rầm!”
Ta như kẻ đi/ên, tung một cước đ/á văng cánh cửa đang đóng ch/ặt, trực tiếp xông vào.
Trong phòng, cảnh tượng hỗn lo/ạn.
Chiếc yếm thêu đôi uyên ương đỏ rực của Lâm Uyển Tình đang vắt trên eo Lục Tri Hoài!
Cả hai bị tiếng động lớn bất ngờ làm cho cứng đờ người, phát ra một tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết.
Ta trợn mắt nhìn, bước nhanh tới trước, túm lấy mái tóc rối bời của Lâm Uyển Tình, lôi xệch ả từ trên giường xuống đất!
“Chát! Chát! Chát!”