“Vào cửa ba năm rồi, nàng không sinh được mụn con nào! Chẳng lẽ không cho phép Uyển Tình vào cửa để nối dõi tông đường cho nhi tử ta sao? Nàng muốn đoạn tuyệt hương hỏa nhà họ Lục ta à!”

“Mẫu thân người hiểu lầm rồi.” Ta ngẩng đầu, mỉm cười nhạt nhẽo với bà ta.

“Con dâu chính là vì hương hỏa nhà họ Lục, nên mới nạp thêm ba vị di nương cho phu quân.”

Tranh thủ lúc họ chưa kịp phản ứng, ta vỗ tay: “Tất cả vào đi.”

Rèm cửa vén lên, ba nữ tử dáng người yểu điệu, dung mạo xinh đẹp, mỗi người một vẻ, khép nép bước vào.

Họ đồng loạt quỳ xuống bên cạnh Lâm Uyển Tình, cất giọng ngọt ngào.

“Nô tỳ xin thỉnh an Lão phu nhân, Lão gia, Phu nhân.”

Ta liếc mắt, nhìn thấy trong đáy mắt Lục Tri Hoài lóe lên tia xuân tình không thể che giấu.

Nhìn thấy Vương thị nhìn ba dáng người dễ sinh nở này, mặt mày hớn hở, gật đầu liên tục.

Càng nhìn thấy Lâm Uyển Tình đang quỳ trên đất, nghiến ch/ặt răng hàm sau, trong mắt gần như nhỏ ra nọc đ/ộc, uất ức đến r/un r/ẩy toàn thân.

“Lục Mai.” Ta ra hiệu.

Lục Mai lập tức bưng ba chén trà, để ba mỹ nhân kia lần lượt bưng lấy.

“Xoân Hoa, Hạ Hà, Thu Nguyệt.” Ta từ trên cao nhìn xuống họ.

“Sau này các ngươi phải cùng Lâm di nương, tận tâm hầu hạ Lão gia, tranh thủ sớm ngày khai chi tán diệp cho nhà họ Lục.”

“Dạ, Phu nhân.” Ba người đồng thanh đáp.

Ta bình thản đón lấy chén trà từ tay họ, nhấp từng ngụm một.

Chỉ còn lại Lâm Uyển Tình vẫn bưng chén trà đã nguội ngắt, quỳ ở đó như một trò cười.

Ta liếc nhìn ả, kh/inh miệt cười thành tiếng: “Sao? Chén trà này bưng không tình nguyện đến thế, là không muốn làm thiếp cho Lão gia nữa à?”

Lục Tri Hoài chợt hoàn h/ồn, nhíu mày, hắng giọng cảnh cáo hai tiếng.

Lâm Uyển Tình run b/ắn người, nước mắt lập tức rơi xuống mu bàn tay, tủi thân dâng chén trà lên lần nữa.

“Mời… mời Phu nhân uống trà.”

Ta hài lòng mỉm cười, đón lấy chén trà của ả.

Mới thế này đã là gì, những ngày khiến ngươi phải kêu oan, còn ở phía sau đấy.

Lục phủ bây giờ, có thể nói là náo nhiệt vô cùng.

Bốn vị di nương vì muốn giữ chân Lục Tri Hoài, ngày nào cũng tranh sủng, trăm phương nghìn kế.

Lâm Uyển Tình tự biết dung mạo không bằng ba cô gái tươi trẻ mơn mởn kia.

Ả hiểu rõ, chỉ có sớm ngày mang th/ai lần nữa, mới có thể đứng vững trong tòa nhà sâu thăm thẳm này.

Nhưng mỗi lần Lục Tri Hoài hứa đến phòng ả, dọc đường luôn xảy ra vài “sự cố”.

Không phải Xuân di nương đột nhiên trẹo chân, kêu lên một tiếng rồi ngã vào lòng hắn.

Thì là tiếng hát đêm nửa đêm đầy quyến rũ của Hạ di nương câu mất h/ồn hắn.

Không thì cũng là tiếng đàn thanh lãnh u oán của Thu di nương, khiến hắn thương hoa tiếc ngọc.

Gi/ận đến mức Lâm Uyển Tình đ/ập vỡ bảy tám cái chén trà trong sân.

Khi đêm về khuya, ả cũng chỉ có thể trốn trong phòng, nghiến răng nghiến lợi dùng kim châm vào hình nhân thế mạng.

Thoắt cái, ba tháng trôi qua.

Trong phủ truyền ra tin vui động trời.

Xuân di nương và Thu di nương đều được chẩn đoán có th/ai hai tháng!

Lục Tri Hoài và Vương thị vui đến mức không khép được miệng.

Nhưng Lâm Uyển Tình hoàn toàn không ngồi yên được nữa.

Ả như mụ đi/ên xông vào thư phòng của Lục Tri Hoài, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Biểu ca huynh lừa muội!”

“Huynh rõ ràng đã nói, đến phòng bọn họ chỉ là ngồi chơi, tuyệt không đụng vào bọn họ!”

Lâm Uyển Tình khóc lóc thảm thiết, túm ch/ặt lấy tay áo Lục Tri Hoài.

“Huynh rõ ràng đã hứa với muội, thủ thân như ngọc vì muội, trưởng tử nhà họ Lục chỉ có thể chui ra từ bụng muội!”

“Sao huynh có thể sau lưng muội, để hai con tiện nhân này mang th/ai con của huynh!”

Lục Tri Hoài vốn đã bực dọc, thấy ả như đàn bà chanh chua m/ắng phố, trong mắt đầy vẻ chán gh/ét.

“Chát!”

Hắn không chút lưu tình t/át ngược ả một cái.

“Cút ngay!” Lục Tri Hoài chỉ vào mũi ả gầm lên: “Còn làm lo/ạn nữa, ta sẽ cho người nh/ốt ngươi vào sài phòng!”

Lâm Uyển Tình ôm khuôn mặt sưng vù, nhìn bộ dạng tránh ả như tránh tà, gh/ê t/ởm tột độ của hắn, như sét đá/nh ngang tai.

“A——!”

Ả hét lên một tiếng thê lương, che mặt chạy ra khỏi thư phòng.

Nhìn cái bóng lưng chật vật đó, ta chỉnh lại vạt áo, bưng bát canh sâm đi vào.

“Phu quân chớ gi/ận.”

Ta đến bên cạnh hắn, ân cần vuốt ng/ực giúp hắn xuôi gi/ận.

“Lâm di nương thất thố như vậy, cũng chỉ vì quá yêu phu quân thôi.”

“Nay hai vị di nương có th/ai, đây là chuyện đại hỷ làm rạng danh môn đệ.”

“Nhưng phu quân cũng nên mưa móc đều đặn, mới khiến nhà họ Lục chúng ta con đàn cháu đống được chứ.”

Lục Tri Hoài nghe xong, trong mắt lập tức dâng lên sự cảm động, kích động nắm lấy tay ta.

“A Nguyên, vẫn là nàng hiểu ta nhất!”

Hắn nhìn ta thâm tình dạt dào: “Những người đàn bà kia chẳng qua chỉ là vật chơi, trong lòng ta chỉ có nàng mới là quan trọng nhất.”

“Tối nay, ta đến chỗ nàng.”

“Ừm…”

Ta cúi đầu, giả vờ thẹn thùng đáp một tiếng.

Thực ra trong lòng lại trào dâng một cơn buồn nôn dữ dội.

Đêm đó, hắn đến như hẹn.

Nhưng kẻ đã ch*t một lần như ta, sao có thể chung chăn gối với loại cặn bã này!

Sau khi trọng sinh, mỗi lần hắn ngủ lại phòng ta, ta đều sớm chuẩn bị một bát trà an thần.

Trong trà đó, đã pha th/uốc ảo giác.

Lục Tri Hoài sau khi uống vào, sẽ chìm đắm trong giấc mộng cùng ta ân ái.

Còn ta tranh thủ lúc dược tính của hắn phát tác, liền sang phòng khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm