Nghe nói ba năm nay anh ta rất ít khi đến công ty, ngoài việc ra mặt cho Doãn Lệ, lần gần nhất đến công ty là để đưa Doãn Lệ vào vị trí giám đốc, cũng chẳng trách đến tận bây giờ mới đến tìm tôi gây khó dễ.
Tư Cảnh Vân nhìn thấy tôi, đồng tử co rút, trong phút chốc mất đi vẻ điềm tĩnh, chiếc bút máy cao cấp rơi xuống đất, ngòi bút g/ãy đôi, nhìn mà tôi thấy xót xa thay cho cái bút.
Nhưng ánh mắt tôi lại dừng trên khuôn mặt của Doãn Lệ, ngẩn người ra.
Cô ta và tôi... giống nhau đến tám phần, trong mắt không có sự tham vọng và nỗ lực như tôi thời trẻ, mà lại có thêm vài phần ngạo mạn, ngang tàng.
“Anh Cảnh Vân, chính là cô ta! Đây đã là lần thứ ba cô ta bác bỏ đề xuất của em rồi, năng lực của em ai cũng thấy rõ, dự án này giao cho em thì có làm sao chứ?!” Doãn Lệ phẫn nộ, “Một phó tổng được đưa về bằng cách dang chân b/án thân cho ai đó mà cũng tưởng mình có nền tảng vững hơn cả thái tử gia của tập đoàn này sao!”
Xem ra suy đoán của tôi không sai, Tư Cảnh Vân ba năm qua chẳng tiến bộ chút nào, vẫn chỉ thích loại đàn bà ng/u ngốc không n/ão.
Tôi cười lạnh một tiếng: “Bớt áp đặt công thức thăng tiến của bản thân lên người khác đi. Một dự án sắp hoàn công, người của tôi đã thức bao nhiêu đêm, tăng ca bao nhiêu giờ, cô ở đây làm giấc mộng ngồi mát ăn bát vàng, thấy kết quả là muốn chiếm lấy, đúng là không biết x/ấu hổ là gì.”
Dù có nghỉ việc hay không, tôi cũng chẳng sợ Doãn Lệ.
Ba năm trước, vì công nhận năng lực của tôi, Tư phu nhân đã giúp tôi ẩn giấu thông tin, và chính bà là người đã giúp tôi có được thỏa thuận ly hôn với những điều khoản có lợi mà Tư Du đã soạn thảo. Để báo đáp, tôi đã giúp bà khai phá thị trường tại công ty con ở nước ngoài trong ba năm.
Ba năm nay, chi nhánh đó dưới tay tôi phát triển rực rỡ. Tư phu nhân để tôi dẫn dắt đội ngũ cốt cán về tiếp quản chi nhánh tập đoàn tổng, vì muốn cấp dưới được thăng chức tăng lương, tôi mới nén lại kế hoạch từ chức, cùng họ về nước nhận việc.
Giờ đây cục diện đã ổn định, tôi vốn dĩ đã định tự lập studio riêng, việc Tư Cảnh Vân đuổi việc ngược lại cho tôi một lý do rất tốt.
Doãn Lệ muốn so đo nền tảng với tôi, đúng là chọn nhầm người rồi - dù sao theo tôi biết, Tư Cảnh Vân lăn lộn bao năm nay cũng chỉ là một tổng giám đốc, Tư phu nhân vẫn nắm ch/ặt cổ phần trong tay và đã công khai di chúc, để lại toàn bộ cho Tư Du.
“Cô!”
Doãn Lệ càng gi/ận dữ hơn, vừa định ch/ửi bới thì đã bị Tư Cảnh Vân c/ắt ngang.
“C/âm miệng!” Anh ta sát khí bừng bừng bóp ch/ặt cằm Doãn Lệ, hất mạnh cô ta xuống đất, “Cô là cái thứ gì mà cũng dám nói chuyện với cô ấy như vậy?!”
“Hủ Hủ... em đừng nghe cô ta nói bậy, anh và cô ta không có gì cả! Anh chỉ thấy cô ta có vài phần giống em ngày trước nên mới cho vào công ty.” Tư Cảnh Vân nhìn tôi, hốc mắt dần đỏ hoe, dường như có ngàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ đọng lại một câu, “Anh rất nhớ em...”
Tư Cảnh Vân ngay tại chỗ bãi miễn chức vụ của Doãn Lệ, bắt cô ta nghỉ việc ngay trong ngày, đồng thời tuyên bố sẽ công khai những việc làm của cô ta trong một năm qua, phong sát cô ta trên toàn ngành.
Khi Doãn Lệ bị trợ lý lôi đi, cô ta đầy vẻ không cam tâm, gào khóc chất vấn, nhưng Tư Cảnh Vân vẫn dửng dưng.
Tôi không dậu đổ bìm leo, nhưng cũng chẳng thương xót cô ta, chỉ thấy thật bi ai.
Khi Tư Cảnh Vân giúp cô ta cư/ớp đoạt thành quả lao động và tài nguyên của người khác, chắc gì anh ta không biết đó là sai, anh ta chỉ là không quan tâm. Giờ đây vì một câu nói của Doãn Lệ xúc phạm tôi mà khiến cô ta rơi xuống đáy vực, cũng chỉ vì anh ta không quan tâm.
Quyền lực nắm giữ vận mệnh người khác, lại nằm trong tay một kẻ lạnh lùng và ích kỷ như vậy, khiến tôi cảm thấy thật bi thương.
“Hủ Hủ, ba năm nay em sống tốt chứ?” Dưới ánh mắt lạnh lùng mỉa mai của tôi, Tư Cảnh Vân lại lộ ra vẻ cẩn trọng.
“Tư Cảnh Vân, tôi đến đây không phải để ôn chuyện cũ. Chúng ta đã ly hôn từ lâu, cuộc sống của mỗi người thế nào không nên can thiệp - đó là giới hạn cơ bản nhất. Thông báo thôi việc tôi đã nhận, bàn giao công việc thời gian qua tôi cũng đã gửi PDF cho trợ lý của anh theo yêu cầu, không có việc gì tôi đi trước đây.” Tôi nói xong chuyện công việc, quay lưng định rời đi.
Nếu còn ở lại, tôi sợ mình không nhịn được mà lộ ra vẻ gh/ê t/ởm.
“Đợi đã! Hủ Hủ, anh có chuyện muốn nói với em! Chỉ vài phút thôi có được không?” Tư Cảnh Vân vội vã nắm lấy tay tôi, không đợi tôi lên tiếng, anh đã vội vàng bộc bạch tâm can, “Ngày đó sau khi em bị b/ắt c/óc, anh đã lập tức quay lại c/ứu em, nhưng chỉ thấy toàn m/áu là m/áu...”
“Sau này anh mới dần điều tra rõ, tất cả đều là kế hoạch của Bạch Chỉ,” anh nói một cách khó nhọc, ánh mắt rơi xuống cổ tay áo đang bị anh nắm ch/ặt, không dám nhìn thẳng vào tôi, “Anh mới biết, em đã chịu bao nhiêu uất ức... Xin lỗi em, Hủ Hủ, anh đã không làm được lời hứa với em, không thể kiên định lựa chọn và tin tưởng em.”
Lời của Tư Cảnh Vân kéo tôi trở về ba năm trước.
Ngày ở vườn thú bị khỉ cào thực sự rất đ/au, tôi liều mạng giơ tay che mặt và ng/ực, nhưng vẫn bị cào đầy những vết m/áu. Còn họ thì đứng trên cao, mặc kệ tiếng khóc gào của con trai tôi, chế nhạo sự thảm hại của tôi.
Anh nói tôi là con gái của kẻ sát nhân, bản tính x/ấu xa và tự cam chịu đọa lạc.
Còn nói tôi không xứng làm mẹ, ngay cả khi sự thật bày ra trước mắt, anh vẫn chọn tin Bạch Chỉ, cho rằng lời nói dối của tôi quá vụng về, vu khống cô ta, rồi bắt vệ sĩ t/át tôi giữa đám đông.