"Tống Thanh Thanh, không phải cậu nói cậu không đi đường tắt sao? Mình muốn xem xem cậu thi được bao nhiêu điểm!"
"Biết đâu người ta thi còn chẳng bằng chúng mình ấy chứ!"
Tôi lười đôi co với họ, quay người bỏ đi. Nhưng sự tò mò trong lòng ngày càng lớn. Đến ngày có kết quả, tôi muốn xem xem liệu họ có thực sự đạt được số điểm cao như ý muốn hay không.
Ngày công bố kết quả, nhà trường làm một sự kiện rất hoành tráng. Cổng trường treo băng rôn, trên sân vận động dựng máy quay, còn có mấy phóng viên truyền thông vác máy ảnh, máy quay đi khắp nơi tác nghiệp.
Đến trường tôi mới biết, chuyện này là do Lâm Tuyết và Viên Dã đảm bảo với hiệu trưởng. Họ nói, tỷ lệ đỗ đại học của lớp lần này chắc chắn là một trăm phần trăm. Không chỉ vậy, Lâm Tuyết còn thề thốt rằng ít nhất một nửa lớp có thể đỗ 985 và 211. Hiệu trưởng b/án tín b/án nghi, nhưng không chịu nổi sự đảm bảo chắc nịch của Lâm Tuyết nên đã thực sự gọi truyền thông đến. Dù sao nếu đây là sự thật, nhà trường sẽ rất nổi tiếng. Thậm chí trường còn xin phép phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình tra điểm trên tài khoản của trường.
Khi tôi đến, trên sân vận động đã tụ tập rất đông người. Lâm Tuyết mặc một chiếc váy liền màu trắng, đứng trước ống kính, cười rất đoan trang, hào phóng. Viên Dã đứng ngay cạnh cô ta, mặc vest chỉnh tề, tóc chải chuốt bóng loáng, trông chẳng khác nào chú rể.
"Bạn Lâm Tuyết, nghe nói kết quả thi đại học của lớp các em lần này sẽ rất nổi bật, em có thể chia sẻ cụ thể hơn không?" Một phóng viên đưa micro qua.
Lâm Tuyết cười nhẹ: "Thực ra cũng không có gì, chỉ là các bạn trong lớp đều khá nỗ lực, cộng thêm công ty của bố em đã phát triển một hệ thống nhỏ hỗ trợ học tập, đã giúp đỡ rất nhiều."
"Vậy bạn Lâm Tuyết có tiện tiết lộ số điểm dự đoán của mình không?"
Lâm Tuyết liếc nhìn Viên Dã, cả hai nhìn nhau cười.
"Điểm tuyệt đối." Viên Dã trả lời thay cô ta, "Không chỉ Lâm Tuyết, cả lớp chúng em đều là điểm tuyệt đối."
Lời vừa dứt, các phóng viên đều hít một hơi lạnh. Trong phòng livestream bên cạnh, bình luận lập tức bùng n/ổ:
"Vãi? Điểm tuyệt đối? Đùa gì vậy?"
"Đây là lời người ta có thể nói ra sao? Học sinh bây giờ đều tự tin thái quá thế à?"
"Cười ch*t, ngồi chờ bị vả mặt."
Nhưng cũng có không ít người tỏ ý mong đợi:
"Nếu là thật thì đúng là tạo nên lịch sử rồi!"
"Hóng +1!"
Lâm Tuyết và Viên Dã đưa ra đủ loại đảm bảo trước ống kính, vẻ mặt chắc như đinh đóng cột đó khiến không ít người thực sự tin vài phần.
"Tỷ lệ đỗ đại học của trường chúng ta năm nay chắc chắn là đứng đầu thành phố!" Viên Dã vỗ ng/ực nói, "Mình lấy danh nghĩa lớp trưởng để đảm bảo!"
Tôi đứng phía sau đám đông, lạnh lùng nhìn tất cả những điều này. Mấy bạn học bên cạnh cũng đang thảo luận đầy phấn khích:
"Các cậu nói xem, chúng ta có thực sự thi được điểm tuyệt đối không?"
"Lâm Tuyết đã nói không vấn đề gì thì chắc chắn là thật rồi!"
"Ha ha ha, lần này Tống Thanh Thanh chắc chắn ngẩn người ra rồi nhỉ? Lúc trước cô ta sống ch*t không chịu cài, giờ chắc hối h/ận đến ruột gan tím tái rồi!"
"Ai nói không phải chứ? Thủ khoa tỉnh? Nằm mơ đi!"
Tôi nghe những lời này, lòng bình thản như mặt nước lặng. Cứ để họ đắc ý đi. Dù sao chân tướng cũng sẽ sớm được phơi bày thôi.
"Được rồi, mọi người yên lặng chút!" Giáo viên chủ nhiệm cầm micro bước lên bục, "Bây giờ bắt đầu tra điểm, mọi người xếp hàng, từng người một."
Màn hình lớn sáng lên, kết nối với hệ thống tra c/ứu. Khán giả trong phòng livestream lập tức tăng vọt lên hơn một trăm nghìn người. Tất cả mọi người đều nín thở, chằm chằm nhìn vào màn hình đó.
"Người đầu tiên, Trương Vĩ." Giáo viên chủ nhiệm đọc tên.
Một nam sinh đầy tự tin bước đến trước máy tính, nhập số báo danh. Kết quả hiện lên trên màn hình: 0 điểm.
Cả hội trường im phăng phắc. Trương Vĩ ngẩn người: "Sao... sao có thể chứ?"
"Có phải hệ thống lỗi không?" Giáo viên chủ nhiệm cau mày, "Tra lại lần nữa."
Tra lại lần nữa, vẫn là 0 điểm. Mặt Trương Vĩ lập tức trắng bệch.
"Người tiếp theo, Lý Song."
Lần này là một nữ sinh, cô ấy r/un r/ẩy nhập số báo danh. Trên màn hình lại hiện lên: 0 điểm.
Nữ sinh đó bật khóc tại chỗ: "Sao lại thế này? Rõ ràng em đều đã làm bài mà!"
Bình luận trong phòng livestream bắt đầu cuộn đi/ên cuồ/ng:
"0 điểm? Không phải nói cả lớp điểm tuyệt đối sao?"
"Ha ha ha ha cười ch*t tôi rồi, vả mặt đến nhanh như lốc xoáy~"
Sắc mặt giáo viên chủ nhiệm ngày càng khó coi: "Tiếp tục tra!"
Từng người một. Cả lớp bốn mươi người, tra hơn ba mươi người, tất cả đều là 0 điểm. Những bạn học vừa rồi còn hớn hở, giờ từng người một mặt như tro tàn.
"Không thể nào..." Có người lẩm bẩm, "Rõ ràng mình đã thấy đáp án rồi mà..."
"Mình cũng vậy! Mình làm hết mọi câu hỏi, sao có thể 0 điểm được!"
"Chắc chắn là hệ thống tra điểm có vấn đề!"
Viên Dã cau mày bước ra: "Để mình tra của mình."
Cậu ta đi đến trước máy tính, nhập số báo danh. Màn hình chuyển hướng, 0 điểm. Tay Viên Dã bắt đầu r/un r/ẩy.
"Cậu cũng 0 điểm?" Giọng Lâm Tuyết cũng đã thay đổi.
Viên Dã không nói gì, đ/ấm mạnh lên bàn.
"Lâm Tuyết, em tra đi." Giáo viên chủ nhiệm trầm giọng nói.
Lâm Tuyết cắn môi, bước đến trước máy tính. Nhập, chuyển hướng. 0 điểm.
Cả lớp bốn mươi người, ba mươi chín người 0 điểm. Trong phòng livestream đã đi/ên lo/ạn rồi: