May mắn vì tôi đã quyết định vác nó đi bộ về nhà.
May mắn vì giữa đêm khuya của thành phố này, vẫn còn nhiều người thú vị đến thế, sẵn lòng dừng chân, giơ điện thoại lên, đối diện với một người lạ vác cá mà cười bảo――
"Anh bạn! Đỉnh thật!"
Đôi khi số phận thật hoang đường.
Người hại bạn lại là người đầu ấp tay gối.
Người c/ứu bạn lại là một con cá.
Người đồng hành cùng bạn tiếp tục bước đi, lại là những người qua đường xa lạ giữa đêm khuya.
Tôi thả một nắm thức ăn vào bể cá.
Con cá quay lại, từng miếng từng miếng ăn hết.
Rất yên tĩnh.
Rất bình yên.
Tôi gõ gõ vào thành bể cá.
"Cảm ơn nhé, người anh em."
Con cá quẫy đuôi một cái.
Nước b/ắn tung tóe lên mặt tôi.
Tôi lau mặt.
Cười.
Hoàn.