[Vị hành khách này rất tích cực đấy, vậy thì để cậu trả lời nhé.]
Nữ tiếp viên toác miệng cười, sự hứng thú trong mắt càng thêm đậm đặc.
[Không, không phải...] Gã tóc vàng r/un r/ẩy đứng dậy, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nữ tiếp viên, gã lại ngậm miệng.
[Giả sử bạn phát hiện một ổ mèo con mới sinh trong sân, chúng rất ồn ào, làm phiền đến việc nghỉ ngơi của bạn, bạn sẽ làm gì?]
Giọng nói âm u của nữ tiếp viên vang lên, gã tóc vàng lập tức quỳ sụp xuống đất.
[Tổ tông ơi, cô nãi nãi ơi, tôi sai rồi, tôi không nên ng/ược đ/ãi mèo, tôi không nên gi*t chúng.]
[Cô tha cho tôi đi, tôi không dám nữa đâu.]
Nữ tiếp viên không đếm xỉa đến gã, chỉ máy móc lặp lại câu hỏi đó một lần nữa.
Gã tóc vàng căng thẳng nuốt nước bọt, ấp úng:
[Tôi sẽ gi*t hết, luộc nước sôi, l/ột da sống...]
Gương mặt gã ngày càng dữ tợn, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi:
[Gi*t sạch tất cả.]
Nữ tiếp viên cười giòn tan: [Chúc mừng, trả lời đúng rồi nhé.]
Con tàu đang chạy bỗng tối sầm lại, ngay sau đó, từng tiếng kêu thảm thiết của mèo x/é toạc màn đêm, ban đầu chỉ có một hai tiếng, cuối cùng ngày càng nhiều.
Tôi biết đây là sự trừng ph/ạt đã bắt đầu, chỉ có thể lặng lẽ thu mình vào một góc, cố gắng bắt lấy những bóng hình trong đêm đen.
Gã tóc vàng đã bị tấn công, tiếng kêu thảm thiết dữ dội vang lên từng đợt rồi dừng bặt.
Cuộc ng/ược đ/ãi đơn phương này kéo dài suốt năm phút, kết thúc bằng tiếng kêu thảm cuối cùng của gã tóc vàng bị nuốt ngược vào trong.
Tôi cảm thấy mình lạnh như một x/ác ch*t vậy.
Nói cách khác, mỗi người ở đây đều từng phạm lỗi.
Câu hỏi của nữ tiếp viên không nghi ngờ gì chính là lôi những lỗi lầm của họ ra, dùng hình ph/ạt t//ử h/ình để tr/a t/ấn từng chút một.
Trong đầu hồi tưởng lại quá khứ, lòng bàn tay tôi bị móng tay bấm đến rỉ m/áu, cứ bốc thăm thế này, sớm muộn gì cũng đến lượt tôi.
Trong toa tàu đã có người không chịu nổi sự áp bức này, tinh thần sụp đổ mà gào thét khắp nơi, tôi cứ ngỡ giây tiếp theo người này sẽ ch*t, thậm chí tất cả mọi người trên tàu đều nghĩ như vậy, đã có người lặng lẽ quay mặt đi, không dám nhìn nữa.
Không ngờ nữ tiếp viên lại khẽ cười một tiếng.
[Chúc mừng các vị đã vượt qua toa tàu thứ nhất.]
9
[Cái gì, vượt qua rồi sao?] Thiếu niên mặc đồ thể thao kinh ngạc đứng dậy, khuôn mặt tái nhợt tràn đầy vẻ ngạc nhiên:
[Có thể thả chúng tôi đi chưa?]
[Đúng vậy, chúng tôi có thể rời đi rồi sao?] Gã xăm trổ đứng dậy phụ họa.
Ngày càng nhiều người rục rịch, dường như chỉ cần nữ tiếp viên gật đầu, họ có thể lập tức lao xuống tàu.
Ai ngờ nữ tiếp viên chỉ nhìn họ đầy ẩn ý: [Ngày mai mọi người có thể đi tiếp sang toa tàu kế tiếp, chúc các bạn có một chuyến đi vui vẻ nhé!]
Cánh cửa phía sau từ từ mở ra, nữ tiếp viên bước vào trong màn sương.
Tôi lập tức mềm nhũn người, thở phào một hơi dài.
Lúc này có người thăm dò lên tiếng: [Ý cô ta là, chúng ta đã vượt ải rồi sao?]
Giọng người đó đầy vẻ không thể tin nổi.
[Cậu không nghe cô ta nói à? Đây mới là toa tàu thứ nhất đã vượt qua thôi.] Giọng nói này đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Tôi ngước mắt nhìn lên, thấy người này để đầu đinh, trên mặt có một vết s/ẹo dài đến tận đuôi mắt, dưới chiếc áo ba lỗ là những khối cơ bắp rắn chắc.
Nghe đến đây, người phụ nữ trung niên lập tức sốt sắng: [Nghĩa là, phía sau vẫn còn toa tàu nữa sao?]
Gương mặt mọi người đều trở nên khó coi, toa thứ nhất này đã ch*t bao nhiêu người rồi, vậy phía sau sẽ là cảnh tượng gì nữa?
Lúc này, nam sinh trông thư sinh nhất toa tàu lên tiếng: [Thông thường mà nói, một chiếc tàu khách nên có 15 toa.]
[Cậu có ý gì? Chẳng lẽ bắt chúng tôi vượt qua 15 toa tàu sao?] Thiếu niên mặc đồ thể thao đ/ập bàn đứng dậy.
[Điều này làm sao có thể chứ? Những con quái vật đó sẽ gi*t người, toa thứ nhất đã ch*t bao nhiêu người rồi.]
[Tôi không muốn chơi trò chơi này nữa, tôi muốn về nhà.] Một cô gái mặc đồng phục học sinh nức nở.
Cô bé ngồi quá xa, đến tận bây giờ tôi mới phát hiện trên tàu lại còn có một học sinh.
Lời này nói đúng tâm tư của tất cả mọi người, không ít người thầm rơi lệ, nhưng mọi thứ đều vô ích.
Trong toa tàu tồi tàn u ám này, ngoài ghế ngồi và người ra, không còn bất cứ thứ gì khác.
Cũng có người thử bước lên gõ cửa cạy cửa sổ, nhưng dù dùng bao nhiêu sức lực, vẫn không thể lay chuyển lấy một chút.
Trời dần dần tối sầm, mọi người cũng chìm vào giấc ngủ trong trạng thái hôn mê.
Không biết qua bao lâu, ánh đèn chói mắt đột ngột sáng lên, ngoài cửa sổ tối đen như mực, toa tàu này như nguồn sáng duy nhất trên thế giới.
Tôi khó khăn mở mắt, thấy một cô gái mặc áo hai dây chậm rãi đi tới, dưới chiếc quần short là đôi chân thẳng tắp thon dài.
Dáng vẻ này tuyệt đối là một người bình thường!
Mọi người vốn dĩ có chút hoảng lo/ạn, nhưng sau khi nhìn thấy cô gái tóc ngắn này, lập tức bình tĩnh lại.
Người ngồi gần nhất là gã xăm trổ, thấy hắn sắc mặt nghiêm trọng tiến lại gần cô gái: [Này cô em, cô có biết đây là đâu không? Chúng ta nên làm thế nào để ra ngoài?]