Cậu ta hứa hẹn sẽ cho tôi ăn tất cả những th* th/ể còn sót lại trên toa tàu...
Tôi vô định ăn uống, những mảnh th* th/ể và th!t th/ối r/ữa vương vãi khắp nơi đều đã chui vào bụng tôi.
Cuối cùng tôi cũng đạt được ước mơ thuở ban đầu: Được sống và... có thức ăn ăn không bao giờ hết.
20
Trong toa tàu, tiếng la hét kinh hãi, tiếng khóc than, tiếng ch/ửi bới vang lên không dứt bên tai.
[Đây là đâu vậy?] Có người vừa khóc vừa hỏi.
Tôi chậm rãi mở mắt, trên mặt đầy vẻ nhút nhát: [Liệu đây có phải là trò chơi "Vô hạn lưu" đang rất thịnh hành trên mạng không nhỉ?]
(Hết)