“Giở trò q/uỷ gì thế? Kỳ Du, không phải là cậu đang gh/en đấy chứ?”
Mạnh Dực Thần suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tôi mím môi, lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn rồi đưa vào lòng bàn tay cô ấy.
Sau đó, tôi tăng âm lượng:
“Tổng giám đốc Khương, tất nhiên tôi đến đây để chúc mừng một cách chân thành rồi, bản thỏa thuận ly hôn này chính là món quà chân thành nhất của tôi.”
Xung quanh lập tức bùng n/ổ những tiếng ồ lên kinh ngạc, những người xì xào bàn tán tăng lên gấp bội:
“Ý gì đây? Kỳ Du và Tổng giám đốc Khương đã kết hôn rồi sao?”
“Thật hay giả thế? Chẳng phải Tổng giám đốc Khương vẫn đ/ộc thân từ trong trứng sao? Anh ta không phải đang tung tin đồn nhảm đấy chứ.”
“Đây còn là tiệc đính hôn của Tổng giám đốc Khương và Cận Lâm, nếu những gì anh ta nói là thật, vậy chẳng phải Cận Lâm là kẻ thứ ba sao... Mẹ kiếp, gay cấn thật đấy.”
Cận Lâm đứng trên sân khấu, như bị sét đá/nh ngang tai, đôi mắt đỏ hoe theo phản xạ nhìn về phía Khương Ninh An.
Còn Khương Ninh An thì sững sờ. Nghe thấy hai chữ “ly hôn”, toàn thân cô ấy cứng đờ, bàn tay cầm tập tài liệu cũng r/un r/ẩy.
Cô ấy không tin nổi mà lật giở xấp giấy đó, việc phân chia tài sản ch/ặt chẽ và chi tiết đến mức không thể nào là thứ được soạn thảo vội vàng trong phút bốc đồng. Nghĩa là, tôi đã chuẩn bị từ rất lâu rồi. Tôi đã muốn phân chia rạ/ch ròi với cô ấy từ lâu.
Khương Ninh An mím ch/ặt môi, giọng khàn đặc:
“Kỳ Du, anh biết là tôi không thích đùa giỡn đâu.”
Cô ấy x/é nát bản thỏa thuận, vung tay lên, những mảnh giấy vụn bay đầy trời.
“Anh giở tính thiếu gia, làm lo/ạn tiệc đính hôn, tôi đều có thể chiều theo anh, nhưng ly hôn thì không thể.”
Tôi im lặng nhìn cô ấy, ánh mắt sâu thẳm.
“Cô thấy tôi giống như đang đùa, hay là thấy tôi đến đây mà không có sự chuẩn bị?”
Tôi ra hiệu cho người trong bóng tối.
Giây tiếp theo, màn hình lớn lóe sáng, bắt đầu phát đoạn video giám sát cảnh Cận Lâm đẩy tôi xuống cầu thang lúc trước.
Mọi người hít một hơi lạnh. Cận Lâm r/un r/ẩy toàn thân, bò lăn bò càng trốn xuống sân khấu, cẩn thận nấp sau lưng Khương Ninh An, khóc lóc kéo tay áo cô ấy:
“Chị Ninh An, em không đẩy anh ấy, đây là giả, đều là AI ghép cả, chị tin em...”
Trước đây mỗi khi thấy cậu ta rơi lệ, Khương Ninh An luôn là người đầu tiên dịu lại ánh mắt, hạ mình xuống để dỗ dành. Nhưng lần này, cô ấy mặt lạnh như băng, bất động nhìn chằm chằm vào màn hình.
Cô ấy tận mắt nhìn thấy tôi lăn xuống cầu thang, phía sau gáy tràn ra một mảng m/áu lớn, cùng với ánh mắt đầy th/ù h/ận của Cận Lâm. Có thứ gì đó trong lòng cô ấy dường như sụp đổ ngay tức khắc.
Khương Ninh An không phải kẻ ngốc. Cô ấy đột ngột giơ tay hất văng Cận Lâm ra, bóp ch/ặt lấy cổ cậu ta: “Ai cho phép cậu làm anh ấy bị thương?”
Cận Lâm đẫm lệ, ho sặc sụa hai tiếng, vẫn kiên quyết không thừa nhận: “Không... không phải em...”
Khương Ninh An không còn thương hoa tiếc ngọc nữa. Cô ấy lạnh mặt, ra lệnh cho người kéo cậu ta ra ngoài.
Tôi biết, từ nay về sau Cận Lâm sẽ không còn chỗ đứng ở Kinh Bắc nữa.
Làm xong những việc này, Khương Ninh An mới đối diện lại với ánh mắt lạnh lẽo của tôi, giọng khàn đi trông thấy:
“Xin lỗi, tôi không biết cậu ta cố tình làm anh bị thương, kết quả xử lý này, anh đã hài lòng chưa?”
Tôi không đổi sắc mặt, dùng sự thay đổi của màn hình lớn để trả lời cô ấy.
Màn hình tiếp tục phát những bằng chứng ngoại tình của Khương Ninh An trong mấy tháng qua, cuối cùng hình ảnh dừng lại ở cảnh cô ấy và Cận Lâm hôn nhau say đắm.
Sắc mặt Khương Ninh An dần trở nên khó coi.
“Kỳ Du, trước đây anh không phải như thế này.”
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng:
“Tôi vẫn luôn như thế này.”
“Nghe cho rõ đây, yêu cầu của tôi là ly hôn với cô. Cô là bên có lỗi, tài sản tôi bảy cô ba, số tiền tiêu vào kẻ thứ ba thuộc về tài sản chung, nên đòi lại toàn bộ.”
“Còn rất nhiều bản thỏa thuận, cô xem qua đi, không vấn đề gì thì ký tên, có vấn đề thì ra tòa, tôi không ngại tốn thời gian với cô đâu.”
Cô ấy há miệng định nói nhưng không thốt nên lời.
Tôi dường như nhớ ra điều gì đó, bồi thêm:
“À đúng rồi, quên nói với cô, bác sĩ nói cú ngã đó làm tôi bị tổn thương th/ần ki/nh, nên đã mất đi ký ức của ba năm qua.”
“Người đang đứng trước mặt cô bây giờ, chính là Kỳ Du của cái năm c/ăm gh/ét cô nhất.”
Vở kịch ngày hôm đó rơi vào bế tắc, cuối cùng kết thúc bằng việc Khương Ninh An bỏ chạy trong nh/ục nh/ã.
Tôi cũng không vội. Tài liệu bằng chứng đều đầy đủ, thậm chí đối tượng liên hôn tiếp theo tôi cũng đã tự chọn xong cho mình rồi. Chỉ chờ Khương Ninh An chấp nhận thực tại.
Đáng tiếc là sau ngày hôm đó, Khương Ninh An dường như cố tình tránh mặt tôi, tôi và Mạnh Dực Thần tìm mấy lần cũng không thấy. Bạn chung nói, mấy ngày nay cô ấy rất suy sụp.
Người vốn không bao giờ đụng đến rư/ợu lại uống say bí tỉ mỗi ngày, cứ rót những loại rư/ợu hàng chục độ vào bụng không màng sống ch*t. Say rồi, nửa đêm lại gọi cho tôi, nói năng không rõ chữ:
“...Kỳ Du... anh đang ở đâu?”
“Tại sao anh cứ nhất quyết không thích tôi?”
“Tại sao lúc nào cũng mạnh mẽ như thế, tại sao không thể ngoan một chút, chịu thua tôi một lần, học cách dịu dàng một chút...”
Tôi đứng trên ban công, lặng lẽ nhìn khung cảnh đêm tĩnh mịch, không trả lời.
Cho đến khi cảnh sát giành lấy điện thoại của cô ấy, áy náy nói:
“Anh Kỳ phải không? Xin lỗi nhé, vợ anh uống say nằm vật ra đường, được người tốt đưa đến đồn cảnh sát rồi.”
“Phiền anh qua một chuyến.”
Tôi đờ đẫn nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Nhưng nếu mặc kệ Khương Ninh An làm lo/ạn, hiện tại thủ tục ly hôn chưa xong, người mất mặt vẫn là tập đoàn Kỳ - Khương. Nghĩ một hồi, tôi vẫn xuống lầu.
Khi đến đồn cảnh sát, Khương Ninh An đang nằm vật trên ghế chờ, đầu cúi rất thấp. Nghe thấy tiếng bước chân, cô ấy cố gắng ngước mắt lên. Tôi nhìn cô ấy mà không nói lời nào.