Chưa đầy một phút, cả chai rư/ợu đã cạn sạch, dạ dày tôi cuộn trào dữ dội.
Thế nhưng tôi không dừng lại, lau sạch vết rư/ợu bên mép, tiếp tục cầm lấy chai bia tiếp theo.
Đầu ngón tay chạm vào vỏ chai lạnh buốt, trái tim bỗng nhói đ/au như bị ai bóp nghẹt.
Tôi siết ch/ặt tay đến mức móng đ/âm vào lòng bàn tay, muốn ngồi xuống ghế sô pha để nghỉ ngơi một chút.
Nhưng lại bị người ta đ/á một cú thật mạnh.
“Bộp!”
Đầu đ/ập mạnh xuống đất, tôi suýt chút nữa ngất đi.
Khi gượng dậy lần nữa, trong phòng hát vang lên những tiếng cười nhạo.
Thẩm Đình Chu ngồi ở vị trí trung tâm, trên môi treo một nụ cười nhạt.
“Đủ rồi!”
Căn phòng bỗng chốc im bặt.
Anh ta bước từng bước về phía tôi, đưa tay đỡ tôi dậy, rồi lấy từ trong ngựk ra chiếc nhẫn đ/á sapphire vừa đấu giá được.
Sắc xanh trong suốt lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Thẩm Đình Chu nhìn tôi bằng ánh mắt thâm sâu, quỳ một chân xuống đất.
“Tô An Ninh, gả cho anh nhé?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại.
Khóe môi anh ta bỗng nhếch lên nụ cười đầy châm biếm.
“Có phải cô đang tưởng tượng trong đầu hàng ngàn lần rồi không?”
“Thậm chí còn nghĩ sẵn xem nên khóc lóc đồng ý với tôi thế nào rồi đúng không?”
“Tiếc thật đấy Tô An Ninh, chiếc nhẫn này, tôi không phải cho cô, mà là cho cô ấy.”
Thẩm Đình Chu tùy tiện chỉ tay về phía cô gái bên cạnh mình.
Cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, đôi má ửng hồng, ánh mắt trong trẻo và thanh khiết.
Tôi biết, đó là nữ sinh viên Học viện Điện ảnh mà anh ta bao nuôi thời gian gần đây.
Tên là Chu Mạt Lỵ.
“Mạt Lỵ, đưa tay đây.”
Thẩm Đình Chu đeo nhẫn vào tay Chu Mạt Lỵ, mười ngón tay đan ch/ặt lấy nhau.
Ánh mắt anh ta liếc nhẹ về phía tôi, mang theo sự mỉa mai vô tận.
Bàn tay còn lại của anh ta dịu dàng ôm lấy cổ Chu Mạt Lỵ rồi cúi xuống hôn.
Cả hai hôn nhau đắm đuối, trong phòng vang lên những tiếng ồ lên kinh ngạc.
Tôi ôm lấy trái tim đang đ/au thắt lại, nước mắt rơi lã chã giữa đám đông náo nhiệt.
Một tiếng sau, buổi tiệc của Thẩm Đình Chu kết thúc.
Anh ta ôm Chu Mạt Lỵ lên xe, hạ cửa kính xuống, thản nhiên nói với tôi.
“Tô An Ninh, một giờ sáng rồi, cô tự đi bộ về đi.”
“Nhớ kỹ, nhất định phải đi qua hiện trường vụ t/ai n/ạn năm đó.”
“Tôi không muốn nhìn thấy cô sống quá sung sướng.”
Nói xong, xe từ từ lăn bánh rời đi.
Tôi đứng tại chỗ, một cơn gió lạnh ùa tới.
Cố nén cơn đ/au dưới thân, tôi bước từng bước về phía biệt thự.
Một giờ sáng, chính là thời điểm vụ t/ai n/ạn giao thông liên hoàn nghiêm trọng tại Kinh Thị xảy ra.
Cũng là lúc trái tim của Vi Vi bị mổ lấy ra ghép cho tôi.
Thẩm Đình Chu không ngừng dùng điều này để nhắc nhở tôi.
Khiến tôi phải khắc cốt ghi tâm.
Mười ba cây số, tôi đi bộ suốt bốn tiếng đồng hồ.
Khi đến căn biệt thự lưng chừng núi, tôi suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
Đưa tay nhấn chuông một cách vô lực, ngay khi mắt tôi tối sầm lại vì sắp ngất đi, cánh cửa được mở ra.
“Tô An Ninh, cô đi tắm rửa cho Mạt Lỵ đi, cô ấy mệt quá rồi.”
Phần thân trên trần trụi của Thẩm Đình Chu đầy rẫy những vết hôn và vết cào của phụ nữ.
Trái tim tôi đ/au nhói đến nghẹt thở, cắn ch/ặt răng.
Ngẩng đầu nhìn vào mắt Thẩm Đình Chu.
Trong lòng tôi nghĩ.
“Thẩm Đình Chu, chỉ còn một tuần nữa thôi, tôi sẽ không còn n/ợ anh bất cứ thứ gì nữa.”
Thu hồi ánh nhìn.
Tôi cúi đầu, chậm rãi bước vào phòng ngủ chính của biệt thự.
Trên chiếc giường đen rộng lớn, đâu đâu cũng tràn ngập mùi hương m/ập mờ của hai người họ.
Tôi bước vào một cách vô h/ồn, khẽ lay Chu Mạt Lỵ tỉnh dậy.
Cô ta mở mắt, nhìn tôi đầy e lệ.
“Chị An Ninh, làm phiền chị rồi.”
“Tổng giám đốc Thẩm anh ấy...”
Cô ta chưa nói dứt câu, tôi đã c/ắt ngang, đỡ cô ta đi vào phòng tắm.
Trong bồn tắm đầy nước ấm, tôi cầm khăn tắm lau từng chút một những dấu vết trên người cô ta.
Nửa tiếng sau, tôi lại đỡ cô ta lên giường.
Trong suốt quá trình đó, Thẩm Đình Chu vẫn nhìn với ánh mắt đầy giễu cợt.
Cho đến khi tôi làm xong tất cả, chuẩn bị rời khỏi phòng.
Thẩm Đình Chu bỗng lên tiếng.
“Tô An Ninh, hôm nay có phải cô quên nói với tôi điều gì không?”
Ánh mắt anh ta nhìn về phía bụng tôi một cách đầy ẩn ý.
Tôi cười cay đắng, lắc đầu, rồi lẳng lặng xuống lầu về phòng bảo mẫu.
Sau khi đóng cửa lại, toàn thân tôi r/un r/ẩy dựa vào cửa rồi từ từ trượt xuống.
Lấy lọ th/uốc trong túi ra, tôi nuốt chửng tất cả trong một hơi.
Uống th/uốc xong, tôi chìm vào giấc ngủ đầy mê man.
Nhưng chưa được bao lâu, cánh cửa bị đạp mạnh ra.
Thẩm Đình Chu đầy vẻ gi/ận dữ.
“Tô An Ninh, cô đã giở trò gì khi tắm cho Mạt Lỵ hả?!”
“Tại sao cô ấy lại bị chảy m/áu?!”
Chống tay đứng dậy, tôi thấy hai bàn tay Thẩm Đình Chu dính đầy m/áu.
Tôi há miệng định nói.
Thẩm Đình Chu túm lấy cánh tay tôi, lôi tuột lên xe.
“Cô đi cùng chúng tôi đến b/ệnh viện!”
“Nếu Mạt Lỵ có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cô!”
Bị ném vào ghế sau xe, tôi ôm lấy trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp, đ/au đến mức không thể thở nổi.
Tại sảnh b/ệnh viện, tôi nhìn Thẩm Đình Chu đầy lo lắng bế Chu Mạt Lỵ cẩn thận đi vào.
Tôi ngồi một mình trên chiếc ghế lạnh lẽo, cắn ch/ặt răng chịu đựng cơn đ/au.
Vài phút sau, Thẩm Đình Chu bước ra.
“Đi theo tôi, Mạt Lỵ bị chửa ngoài tử cung gây xuất huyết nặng, cô là m/áu hiếm, mau đi hiến m/áu cho cô ấy.”
Nói xong một cách lạnh lùng, Thẩm Đình Chu xoay người bỏ đi như một thói quen.
Ba năm qua, mọi yêu cầu của anh ta tôi đều đồng ý.
Nhưng lần này, nghĩ đến ca phẫu thuật lấy tim một tuần sau đó.
Lần đầu tiên tôi lên tiếng từ chối.
“Thẩm Đình Chu, tôi không muốn.”
“Cô nói cái gì?”
Thẩm Đình Chu quay người lại với vẻ không tin nổi.
Sau khi nhận ra tôi vừa nói gì, anh ta dựa vào tường, khẽ cười khẩy.
“Tô An Ninh, cô vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình sao?”