“Mày tưởng camera hỏng là không có bằng chứng sao?”
Nói đoạn, cô ấy lấy ra một tấm ảnh. Trong ảnh, cô ấy nằm trên mặt đất, toàn thân đẫm m/áu, còn Triệu Cường đang ngồi xổm bên cạnh, dường như đang quan sát tình hình của cô ấy. Hóa ra, một người qua đường lúc đó đã tiện tay chụp lại rồi đăng lên mạng. Cháu trai của Chu Mai khi lướt mạng đã vô tình thấy tấm ảnh này rồi gửi cho cô ấy.
Sự thật đã rõ ràng. Cọng rơm c/ứu mạng của Vương Kiều và Triệu Cường giờ đây lại trở thành đò/n giáng cuối cùng đ/è bẹp họ. Luật sư của Vương Kiều ngồi sụp xuống, không nói thêm lời nào.
Một tuần sau, phiên tòa cuối cùng diễn ra. Kết quả giám định ADN cho thấy th/ai nhi trong bụng Vương Kiều có qu/an h/ệ huyết thống sinh học với Triệu Cường. Hành vi hợp mưu tống tiền của Vương Kiều và Triệu Cường đã rõ ràng, bằng chứng x/ác thực, cả hai bị tạm giam hình sự.
Tại tòa, thẩm phán tuyên án:
“Đối với vụ án nguyên đơn Vương Kiều kiện bị cáo Trương Tố và Lâm Cao Hoa xâm hại, tòa bác bỏ toàn bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn Vương Kiều.”
“Đối với vụ án bị cáo Trương Tố phản tố Vương Kiều và Triệu Cường về tội tống tiền, tình tiết đã rõ, bằng chứng đầy đủ, tòa chấp nhận yêu cầu của bị cáo.”
“Tuyên ph/ạt Vương Kiều và Triệu Cường bồi thường cho bị cáo Trương Tố các khoản tổn thất tổng cộng năm trăm tám mươi nghìn nhân dân tệ, phần trách nhiệm hình sự sẽ được xử lý trong một vụ án khác.”
Tiếng búa thẩm phán vang lên.
Mẹ Vương Kiều lao từ hàng ghế khán giả ra, “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi, nước mắt ngắn dài:
“Cô Trương! Xin cô hãy giơ cao đá/nh khẽ! Kiều Kiều nó biết lỗi rồi! Nó bị thằng khốn Triệu Cường kia lừa gạt...”
“Nó còn trẻ, trong bụng lại đang mang th/ai... cô rút đơn kiện đi, c/ầu x/in cô đấy! Chúng tôi dập đầu tạ lỗi với cô!”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Nếu người thua cuộc hôm nay là tôi, bà có bảo con gái mình bớt đòi hỏi một chút không?”
“Bà có nói với nó là hãy giơ cao đá/nh khẽ với tôi không?”
Mẹ Vương Kiều sững sờ. Tôi thay bà ta trả lời:
“Bà sẽ không làm thế.”
“Cho nên, tôi cũng vậy.”
Nói xong, tôi sải bước rời khỏi tòa án. Lý Như ngồi bệt dưới đất, ôm mặt khóc rống lên.
Tha thứ cho họ là việc của Chúa, còn tôi chỉ là một người phàm, không có nghĩa vụ thay Chúa để khoan dung. Sự lương thiện của tôi đã cạn kiệt ngay từ khoảnh khắc họ tâm cơ tính toán để kéo tôi xuống địa ngục.
Ba tháng sau, tôi b/án căn nhà cũ và chuyển đến một thành phố khác sinh sống. Còn Vương Kiều và Triệu Cường, sau đó đều phải nhận bản án thích đáng. Vương Kiều vì mang th/ai nên được tạm hoãn thi hành án tại ngoại, đứa trẻ sinh ra được mẹ cô ta vất vả nuôi dưỡng. Triệu Cường thì bắt đầu chuỗi ngày dài thụ án trong tù.
Đó là tất cả những gì họ đáng phải nhận. Gieo nhân nào, gặt quả nấy, xưa nay vẫn vậy.
Mọi chuyện đã kết thúc. Và điều đó cũng có nghĩa là, cuộc sống mới của tôi đã bắt đầu.
Hoàn.