Tôi bước tới, ngồi xổm trước mặt huynh ấy.
“Nhưng em chỉ muốn huynh sống thôi.”
“Thẩm Nghiễn Đường có mạng sống, có mẫu thân, có tiền đồ. Huynh cũng vậy.”
“Dựa vào đâu mà mạng sống của huynh lại phải đem ra lấp đầy lòng tham không đáy của hắn?”
Huynh trưởng ngẩn người nhìn tôi.
Tôi nhét bát canh gừng vào tay huynh.
“Nếu huynh thực sự thấy áy náy, thì hãy sống cho tốt.”
“Sống để nhìn cho rõ, liệu có đáng để huynh c/ứu lần thứ hai hay không.”
6.
Xuân đi thu tới, ngày tin tức Thẩm Nghiễn Đường đỗ trạng nguyên truyền về trấn, tiếng chiêng trống vang dội cả con phố.
Thẩm mẫu đeo vàng đội bạc, vịn tay nha hoàn, khóc lóc trong vẻ vinh quang ngời ngời.
“Con ta có chí khí! Suýt chút nữa bị người ta h/ãm h/ại tiền đồ, cuối cùng vẫn có chí khí!”
Đám đông chen chúc đưa Thẩm Nghiễn Đường vào thành.
Hắn cưỡi trên con ngựa cao to, áo đỏ đai ngọc, mày mắt thanh quý.
Ai nấy đều ngước nhìn hắn, như thể nhìn thấy Văn Khúc Tinh hạ phàm.
Đội ngựa cố tình đi đường vòng, ngang qua cửa tiệm nhà tôi.
Tôi đứng trong cửa, huynh trưởng đứng bên cạnh.
Thẩm Nghiễn Đường ghì cương dừng lại.
Hắn không xuống ngựa, chỉ giơ tay lên.
Tùy tùng tiến lên, ném một túi vải xám lên quầy.
Miệng túi lỏng ra, bạc vụn lăn đầy đất.
“Đại nhân nhà ta nói, tiền th/uốc men ngày xưa đã trả sạch.”
“Từ nay về sau, hai nhà Thẩm Hạ, không ai n/ợ ai.”
Trong ngoài cửa tiệm chật ních người.
Có kẻ cười, có kẻ xem kịch, có kẻ chờ xem tôi bẽ mặt.
Tôi cúi đầu nhìn đống bạc vụn đó, nhớ đến mật thất ở phủ Thượng thư kiếp trước.
Thẩm Nghiễn Đường cũng từng đứng từ trên cao nhìn xuống tôi như vậy, nói:
“Hạ Hành, những gì nhà họ Hạ các người n/ợ ta, cả đời này cũng không trả hết.”
Hóa ra trả hay không, n/ợ hay không, tất cả đều nằm ở một cái miệng của hắn.
Tôi chưa kịp nói gì, rèm xe ngựa đã bị vén lên.
Một nữ tử vịn tay nha hoàn bước xuống xe, tóc đen da tuyết, mày mắt dịu dàng.
Liễu Ánh D/ao.
Người chị dâu mà kiếp trước huynh trưởng mang về từ biên ải.
Nàng đứng cạnh Thẩm Nghiễn Đường, ánh mắt rơi trên mặt tôi, nụ cười dịu dàng.
“Hạ cô nương chớ trách. Nghiễn Đường ca ca vốn không thích n/ợ nần người khác.”
Giọng nàng không cao, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Chỉ là nhà buôn b/án vốn giỏi lấy ơn nghĩa ra làm việc m/ua b/án. Hôm nay bạc tiền đã trả sạch, cũng tránh để sau này có kẻ nói, tân khoa trạng nguyên là kẻ vo/ng ân bội nghĩa.”
Đường phố im lặng một lúc, rồi có tiếng cười khẽ vang lên.
Tôi nhìn nàng, chút đ/au thương cũ kỹ trong lòng bị ngh/iền n/át sạch sẽ, ngược lại còn sinh ra vài phần khoái chí.
Được thôi.
Những kẻ kiếp trước hại ch*t tôi, những kẻ dính líu đến vận mệnh của huynh trưởng tôi, đều có mặt đông đủ cả rồi.
Tôi cúi người, nhặt một thỏi bạc vụn lên.
Sau đó, ngay trước mặt bao nhiêu người, đưa cho chưởng quầy.
“Cân lên, ghi sổ.”
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Đường hơi trầm xuống.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, cười còn dịu dàng hơn cả Liễu Ánh D/ao.
“Thẩm trạng nguyên yên tâm, nhà họ Hạ chúng tôi làm buôn b/án, là rõ ràng nhất.”
“Tiền th/uốc hai trăm lượng, th/uốc bổ ba mươi bảy lượng sáu tiền, xe ngựa nhân công mười hai lượng, thầy th/uốc khám b/ệnh năm lượng.”
“Người làm vì m/ua th/uốc trong mưa mà bị ngã, tiền th/uốc men và công bỏ lỡ tính riêng.”
Tôi đặt thỏi bạc đó lên quầy.
“Túi bạc vụn này của ngươi, không đủ.”
7.
Tiệc trạng nguyên của Thẩm Nghiễn Đường mở tiệc mặn suốt ba ngày, mời toàn bộ láng giềng trong trấn.
Chỉ duy nhất không mời nhà họ Hạ chúng tôi.
Điều này nằm trong dự liệu của mọi người.
Vì dù sao trong miệng bọn họ, huynh trưởng tôi là kẻ tiểu nhân thấy ch*t không c/ứu, còn tôi là một thương nữ tính toán chi li.
Hoàng hôn ngày cuối cùng của bữa tiệc, đầy tớ nhà họ Thẩm xách hộp cơm, gõ cửa nhà tôi.
Hắn đặt hộp cơm xuống đất, cái cằm hếch lên như muốn chọc thủng mái hiên.
“Trạng nguyên công nói rồi, Hạ gia tuy là nhà buôn b/án, không xứng ngồi mâm chính, nhưng dù sao cũng từng có chút giao tình.”
“Đây là đồ ăn thừa từ trên tiệc, ban cho các ngươi.”
“Được ăn đồ thừa của trạng nguyên lang, cũng là phúc khí của các ngươi.”
Nắp hộp cơm mở ra, bên trong là những mẩu xươ/ng bị gặm dở và vỏ rau thừa.
Nước canh lênh láng, ruồi bâu quanh.
Như là cho chó ăn.
8.
Tôi bước tới, dùng một chân đ/á lật nó đi.
Cái hộp cơm rơi xuống đất, nước canh b/ắn tung tóe lên đôi giày của tên đầy tớ.
Mấy miếng xươ/ng giò bị gặm nham nhở lăn ra, dính đầy bụi đất.
Tên đầy tớ sững sờ, rồi nhảy cẫng lên chỉ vào mũi tôi.
“Hạ Hành! Ngươi dám làm nh/ục tâm ý của trạng nguyên lang! Đây là tiệc có dính phúc khí của Văn Khúc Tinh, ngươi là một thương nữ thấp hèn, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Tôi không nhìn hắn, xoay người huýt sáo về phía góc phố.
Mấy con chó hoang trong trấn thường ngày hay quanh quẩn gần hàng th!t, nghe tiếng động liền vẫy đuôi chạy tới.
Tôi chỉ vào đống đồ thừa dưới đất.
Đàn chó hoang lao vào, gặm nhấm những khúc xươ/ng đó, phát ra tiếng gầm gừ bảo vệ thức ăn.
“Ngươi!” Mặt tên đầy tớ đỏ như gan lợn, lao tới định đ/á lũ chó.
Tôi nhấc chân, giẫm thẳng lên nắp hộp cơm, chặn đường hắn.
“Về nói với Thẩm Nghiễn Đường, phúc khí này nhà họ Hạ không hưởng nổi, cứ để lại cho lũ súc vật trên đường này thì hợp hơn.”
“Ngươi to gan! Đại nhân nhà ta giờ là quan triều đình, ngươi dám nhục mạ quan triều đình, ta sẽ đi kiện ngươi ở huyện nha!”
“Cứ đi kiện đi.” Tôi lạnh mặt, gằn giọng ngắt lời hắn.
“Tiện thể để huyện thái gia phân xử xem, triều đại nào, quy tắc nào mà lại mang đồ ăn thừa của người khác đến để làm nh/ục người ta?”
“Nếu Thẩm Nghiễn Đường thấy nhà họ Hạ không xứng ngồi chung bàn, thì cứ việc ân đoạn nghĩa tuyệt.”
“Sai một con chó như ngươi tới cửa sủa bậy, là do làm trạng nguyên quá rảnh rỗi, hay là lòng dạ chỉ còn nhỏ bằng đầu kim?”