“Chiếc trâm nàng từng để tâm, là ta quên mất.” Giọng hắn dịu lại, “Lần này ta đặc biệt tìm về đây. Đừng gi/ận nữa.”
Ta thậm chí không buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.
Ta vung tay, chiếc trâm ngọc trực tiếp bị ta đá/nh rơi xuống đất.
“Bốp—”
Chiếc trâm vỡ tan, g/ãy thành mấy đoạn.
Cố Thừa Trạch biến sắc ngay tại chỗ, gắt lên với ta:
“Cố Nhược Thanh! Nhặt lên cho ta!”
Bạch Chỉ vội vàng ngồi xổm xuống, gom những mảnh ngọc vụn trên đất lại, cẩn thận nâng trong lòng bàn tay, thấp giọng khuyên nhủ:
“Tiểu thư, người bớt gi/ận đi…”
Ánh mắt Bùi Dục Thành bỗng dừng lại trên mu bàn tay ả.
Mấy vết đỏ trên đó trông vô cùng chướng mắt.
Đó là mấy hôm trước, khi ả biết ta kiên quyết từ hôn, lúc bưng nước nóng cho ta đã “vô ý” làm bỏng.
Khi đó lòng ta đang phiền muộn, đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái.
“Cố Nhược Thanh!”
Giọng Cố Thừa Trạch đột ngột cao vút.
“Muội trút gi/ận lên Bạch Chỉ làm gì?”
Bạch Chỉ vội vã lắc đầu, mắt đỏ hoe:
“Không trách tiểu thư, là do nô tỳ không cẩn thận…”
Bùi Dục Thành cũng nhíu mày, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ không tán đồng.
“Nhược Thanh, Bạch Chỉ không nơi nương tựa, luôn theo hầu nàng, gần như coi nàng là tỷ tỷ ruột th!t. Nàng có gi/ận ta, hà cớ gì phải làm khó nó?”
Ta nhìn hắn, chỉ thấy hoang đường.
Trong sách cũng luôn là kịch bản này.
Một kẻ vội vàng che chở ả, một kẻ tiện tay đổ lỗi lên đầu ta.
Đến cuối cùng, ta - chủ nhân của ả - lại trông giống kẻ á/c đ/ộc nhất.
“Ta làm khó nó?”
Ta chậm rãi lặp lại mấy chữ này, ánh mắt dừng lại trên mu bàn tay Bạch Chỉ.
“Nó tự làm bỏng tay mình, cũng có thể đổ lên đầu ta sao?”
Nước mắt Bạch Chỉ rơi xuống, giọng nói r/un r/ẩy:
“Tiểu thư, nô tỳ không có ý đó…”
“Vậy ngươi có ý gì?”
Ta nhìn ả, từng chữ từng chữ dồn ép:
“Ngươi vừa xuất hiện đã thay ta nhận lỗi, người không biết chuyện còn tưởng ngày thường ta ng/ược đ/ãi ngươi thế nào. Bạch Chỉ, ngươi sợ người khác không nhìn thấy ngươi chịu ấm ức lắm sao?”
Mặt ả tái mét, bàn tay nâng mảnh ngọc vụn cũng bắt đầu r/un r/ẩy.
“Nô tỳ không có… nô tỳ chỉ sợ người và Bùi thiếu soái mất hòa khí…”
“Ngươi sợ cái gì?”
Ta chặn đứng lời ả.
“Chuyện của ta và hắn, khi nào tới lượt ngươi xen vào?”
Ả lập tức c/âm nín.
Thần sắc Bùi Dục Thành trầm xuống vài phần:
“Cố Nhược Thanh, hôm nay nàng ăn nói quá cay nghiệt rồi.”
“Ta cay nghiệt?”
Ta ngước mắt nhìn hắn.
“Bùi Dục Thành, sau khi vào cửa, ngươi không hỏi xem cái t/át này của ta có đ/au không, lại cứ dán mắt vào mấy vết đỏ trên tay Bạch Chỉ. Chính ngươi nói xem, rốt cuộc là ai quá đáng?”
Thần sắc hắn khựng lại.
Nhưng chưa đợi hắn lên tiếng, Cố Thừa Trạch đã lạnh lùng tiếp lời:
“Muội còn thấy mình ấm ức? Nếu không phải muội làm lo/ạn không chừng mực, ta có ra tay sao?”
Ta không thèm để ý đến Cố Thừa Trạch, ánh mắt vẫn đặt trên mặt Bùi Dục Thành:
“Hôm nay ngươi mang trâm đến, rốt cuộc là để xin lỗi, hay là muốn bắt ta phải ngậm miệng?”
Bùi Dục Thành nhíu ch/ặt mày:
“Nhược Thanh, ta đã cho nàng bậc thang để xuống rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?”
“Ta muốn từ hôn.”
Ta nhìn hắn, giọng không cao, nhưng vô cùng rõ ràng.
“Lời này ta đã nói quá nhiều rồi.”
Cố Thừa Trạch quát lớn:
“Cố Nhược Thanh!”
“Huynh quát cái gì?”
Ta nghiêng đầu nhìn huynh ấy.
“Lẽ nào ta không gả cho Bùi Dục Thành, Cố gia liền sụp đổ sao?”
Huyynh ấy tức đến xanh mặt:
“Muội thật là không thể hiểu nổi!”
“Vậy huynh cứ coi như ta không thể hiểu nổi đi.”
Ta thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Bạch Chỉ.
Ả vẫn đang ngồi xổm, nâng những mảnh ngọc vỡ, từng giọt nước mắt rơi xuống.
Nhưng ả giỏi nhất là khóc.
Cũng hiểu rõ nhất nên khóc trước mặt ai.
“Bạch Chỉ.”
Ta thản nhiên gọi.
Ả ngẩng đầu, trong mắt đầy ánh nước.
“Tiểu thư…”
“Đứng dậy.”
Ả ngẩn người một chút, mới chậm rãi đứng dậy.
Ta nhìn ả, giọng điệu bình thản:
“Ta đã sớm nói, muốn đổi cho ngươi một chỗ khác. Hôm nay mọi người đều ở đây, vậy thì nói cho rõ ràng.”
Trong sân lặng ngắt một lúc.
Cố Thừa Trạch là người trầm mặt đầu tiên:
“Muội lại muốn làm lo/ạn cái gì nữa?”
“Không muốn làm lo/ạn.”
Ta thản nhiên nói.
“Chỉ là cảm thấy, Bạch Chỉ đã đáng thương như vậy, thì không nên tiếp tục ở lại bên cạnh ta chịu ấm ức nữa.”
Mặt Bạch Chỉ tái mét, lập tức muốn quỳ xuống:
“Tiểu thư, người đừng đuổi nô tỳ đi, nô tỳ—”
“Ta không nói đuổi ngươi.”
Ta trực tiếp c/ắt lời.
“Ta là nói, đổi cho ngươi một chỗ khác.”
Ánh mắt Bùi Dục Thành trầm xuống.
Sắc mặt Cố Thừa Trạch cũng thay đổi.
“Cố Nhược Thanh, lời này của muội có ý gì?”
“Còn chưa đủ rõ sao?”
Ta nhìn hai người họ.
“Các ngươi đều che chở cho ả, không nỡ để ả chịu chút ấm ức nào. Đã như vậy, thì mang người đi đi.”
Nước mắt Bạch Chỉ rơi càng nhanh:
“Tiểu thư, nô tỳ không dám, nô tỳ thực sự không dám có tâm tư khác…”
“Không dám?”
Ta mỉm cười.
“Nói vậy, nghĩa là có, chỉ là không dám thừa nhận thôi.”
“Nhược Thanh!”
Bùi Dục Thành trầm giọng quát ngăn ta.
“Đừng nói năng khó nghe như vậy.”
“Khó nghe sao?”
Ta nhìn hắn, giọng điệu không chút gợn sóng.
“Vậy ta nói rõ ràng hơn chút nữa.”
Ta hơi hất cằm lên.
“Thân khế của Bạch Chỉ ở chỗ ta. Ai muốn có ả, lấy tiền ra chuộc.”
Câu nói này vừa thốt ra, mấy người kia đều sững sờ.
Ngay cả Bạch Chỉ cũng quên cả khóc, chỉ ngẩn ngơ nhìn ta.
Người tỉnh táo lại đầu tiên là Cố Thừa Trạch.
“Cố Nhược Thanh, muội đi/ên rồi sao?”
“Ta rất tỉnh táo.”
Ta nói.