Dù được đưa đến b/ệnh viện kịp thời, nhưng sức khỏe của bà vẫn suy giảm từng ngày. Ngày bác sĩ phát thông báo tình trạng nguy kịch, tất cả người nhà họ Lục đều có mặt. Lục lão phu nhân dường như vẫn còn điều nuối tiếc nên nhất quyết không chịu nhắm mắt. Trong lúc mọi người đang bế tắc, tôi vội vã từ ngoài cửa bước vào, đưa một tờ giấy đến trước mặt bà.

“Bà nội, bà nhìn xem, đây là chắt của bà, bác sĩ nói bé được hai tháng rồi.”

Lục lão phu nhân nở một nụ cười, rồi an lòng nhắm mắt xuôi tay.

Sau tang lễ, người nhà họ Lục vô cùng biết ơn tôi, cha mẹ chồng tặng tôi năm phần trăm cổ phần nhà họ Lục cùng vài bộ trang sức. Lục Nghiễn Tu thậm chí đã rơi lệ: “Là con bất hiếu, đáng lẽ bà có thể sống lâu hơn, là do con không xử lý tốt tình cảm cá nhân khiến bà bị liên lụy. May mà em đã có con, để bà ra đi không còn điều gì nuối tiếc.”

Đúng lúc này, ba mẹ tôi vì đường cùng mà tìm đến, họ gào thét bên ngoài biệt thự: “Giản Khê, dù sao chúng ta cũng là ba mẹ ruột của con, con không thể không quản chúng ta được!”

Tôi bảo quản gia mời họ vào. Vừa vào cửa, ba đã tỏ thái độ khó chịu, chỉ trích tôi bất hiếu. Thời gian qua, việc nhà họ Lục bao vây chèn ép công ty nhà họ Mạnh, cộng thêm việc Mạnh Tuyết Ninh lấy mất số tiền c/ứu mạng, nhà họ Mạnh gần như sụp đổ trong chớp mắt.

Tôi thở dài: “Ba mẹ, còn nhớ ngày con về nhà, hai người thậm chí còn không đứng dậy chào con một câu. Hai người ngồi trên ghế sofa, cao cao tại thượng đá/nh giá con như đá/nh giá một món hàng. Giờ sao còn dám đến c/ầu x/in con?”

Họ ấp úng: “Nhưng chúng ta cũng đâu có ng/ược đ/ãi con, việc con gả được cho Lục Nghiễn Tu đều là nhờ công chúng ta… Tuyết Ninh quả thật không hiểu chuyện, nhưng chúng ta đã dạy dỗ nó rồi.”

Tôi mỉm cười nhẹ, ra hiệu cho quản gia tiễn khách. Giờ đây, chấp niệm cuối cùng trong lòng tôi cũng đã buông bỏ, sau này cứ để họ tự sinh tự diệt.

Lục Nghiễn Tu nghe tin ba mẹ tôi đến liền vội vã chạy về, sợ họ làm khó tôi: “Họ không làm khó em chứ? Lần sau đừng để họ vào nữa. Em là thiếu phu nhân nhà họ Lục, ai dám làm khó em.”

Sau khi tập đoàn Lục thị ổn định, anh xin nghỉ phép nửa tháng, đưa tôi đi du lịch nước ngoài. Thời gian này tình cảm chúng tôi càng thêm mặn nồng. Mỗi ngày thức dậy đều là những bất ngờ, lúc thì là màn pháo hoa rực rỡ, lúc thì chín trăm chín mươi chín đóa hồng, lúc lại là những viên đ/á quý lấp lánh.

Người nhà họ Mạnh cũng không tìm đến nữa. Công ty nhà họ Mạnh vẫn còn thoi thóp, họ b/án đi nhiều bất động sản và thu hẹp quy mô mới giữ được công ty không phá sản hoàn toàn. Nhưng nghe nói cha mẹ ruột của Mạnh Tuyết Ninh đã tìm đến, cặp vợ chồng tham lam ấy tự xưng là cha mẹ ruột của cô ta, không ngừng vòi tiền nhà họ Mạnh. Đứa con trai út, cũng chính là “đứa em trai” của tôi, là một kẻ nghiện c/ờ b/ạc, bao nhiêu tiền cũng không lấp đầy được. Chỉ cần không có tiền, họ lại không ngừng quậy phá. Ba mẹ Mạnh Tuyết Ninh hoàn toàn bị cặp cha mẹ ruột của cô ta quấn lấy, không còn thời gian để tìm đến tôi nữa.

Vài tháng sau, tôi hạ sinh một cô con gái đáng yêu. Người nhà họ Lục vô cùng vui mừng, Lục Nghiễn Tu lóng ngóng tập làm ông bố bỉm sữa. Anh nhìn đứa trẻ mềm mại mà không biết phải bắt đầu từ đâu, sau một hồi chật vật thay tã, anh ngồi cạnh cũi cười ngây ngô với mẹ con tôi.

“Giản Khê, có em thật tốt.”

Tôi cũng không kìm được mà nở một nụ cười hạnh phúc. Cuối cùng, tôi cũng đã có người thân của riêng mình. Những ngày tháng sau này, dù có gặp phải chuyện gì, tôi cũng đã có một nơi để về. (Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm