Ta nghe mà sống lưng lạnh toát, muốn tránh xa những chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng của mấy phủ đệ quyền quý này, nhưng chân tay cứng đờ không nhúc nhích nổi nửa bước, chỉ đành ngồi xổm xuống ôm lấy mình cho đỡ lạnh.
"Bạch cô nương," không biết đã qua bao lâu, Phương quản gia mở cửa tìm ta: "Cô không khỏe sao?"
Ta cố trấn tĩnh tinh thần, vịn tường đứng dậy: "Không sao, chút b/ệnh cũ thôi."
Phương quản gia dẫn ta vào trong, lão di nương nằm bất động trên đất, trên đầu m/áu chảy ròng ròng, Lục Thế An ngồi ở phía bên kia căn phòng, sắc mặt xanh mét.
"Chuyện này..." Ta loạng choạng suýt ngã, nhìn dáng vẻ của lão di nương, chắc là... đã tắt thở rồi.
Phương quản gia rũ mắt:
"Lão di nương thú tội với Hầu gia, vì gh/en gh/ét lão phu nhân nên đã tự tay bỏ đ/ộc vào món Tô Sơn để gi*t người, sau khi nhận tội thì t/ự s*t."
"Điều này không thể nào!" Ta thốt lên: "Bà ấy không có cơ hội chạm vào đĩa Tô Sơn đó! Hơn nữa gói thạch tín kia..."
"Bạch cô nương," Lục Thế An đứng dậy, ánh mắt u ám nhìn ta: "Bà ấy đã chạm vào, lão Phương nhớ nhầm rồi."
Ta quay đầu nhìn Phương quản gia.
Phương quản gia cúi đầu: "Phải, nô tài làm việc không chu đáo, nô tài nhớ nhầm."
Ta chỉ cảm thấy da đầu tê dại, mấp máy môi nhưng không nói nên lời.
Lục Thế An tiến về phía ta hai bước:
"Tuy hung thủ đã bị trừng trị, nhưng dù sao cũng là việc riêng của Hầu phủ, chuyện hôm nay, xin Bạch cô nương đừng truyền ra ngoài."
Ta gật đầu với cái cổ cứng đờ.
Lục Thế An hài lòng nhìn ta, quay sang dặn dò Phương quản gia:
"Dẫn Bạch cô nương đến phòng kế toán lấy ngân phiếu, sai xe đưa cô nương về."
"Không, không cần đâu." Ta vội vàng từ chối: "Người không phải do ta tìm thấy, ngân phiếu không cần, cũng không cần đưa về, tự ta về là được."
"Bạch cô nương," đôi mắt Lục Thế An nheo lại: "Trà an thần của cô, bản hầu rất có hứng thú, hai ngàn lượng bạc m/ua công thức trà an thần của cô được không?"
Ta ngẩng phắt đầu nhìn ông ta, rồi lại quay sang nhìn Phương quản gia.
Phương quản gia cúi đầu im lặng.
Lục Thế An cười một tiếng: "Bạch cô nương không cần ngạc nhiên, cơ nghiệp trăm năm của Hầu phủ, trong sảnh có một chỗ ngăn cách khó phát hiện là chuyện quá bình thường."
Ông ta đã nghe thấy hết rồi!
Đầu ta "oang" một tiếng, đứng ngây ra tại chỗ.
Lục Thế An không thèm để ý đến ta nữa, bỏ đi thẳng.
Phương quản gia đợi ta hoàn h/ồn mới dẫn ta đi lấy ngân phiếu, lại kiên quyết sai xe ngựa đưa ta về.
Bảy ngày sau, đám tang lão phu nhân, ta lại đến phủ Tuyên Bình Hầu.
Đưa công thức trà an thần đã điều chỉnh cho Phương quản gia, vốn định quay đầu đi ngay, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở lời:
"Ta có thể vào trong xem một chút không?"
Phương quản gia ân cần dẫn ta vào trong, đưa tận đến cửa linh đường mới quay lại cổng đón khách.
Ta nhẹ nhàng bước vào cổng, linh đường được bài trí vô cùng long trọng, cờ trắng treo cao, hương nến nghi ngút.
Linh cữu lão phu nhân đặt ở chính giữa, phía trước quỳ một đám con cháu hiếu thảo, khóc lóc thảm thiết.
Lục Thế An quỳ ở phía trước nhất, sống lưng thẳng tắp, không có tiếng khóc, nhưng đôi vai đang rung lên nhè nhẹ.
Hầu phu nhân Thôi thị khóc đến mức suýt ngất, dựa nghiêng vào người nha hoàn.
Chu di nương quỳ bên cạnh Thôi thị, một tay đỡ Thôi thị, một tay vẩy khăn, khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa.
Lục Cẩm khóc to nhất, phủ phục trên đất vừa khóc vừa gọi "mẫu thân".
Lục D/ao quỳ ở cuối cùng, cúi đầu, thỉnh thoảng lại dùng khăn lau khóe mắt.
Ta cảm thấy ngột ngạt, đang định quay người rời đi, khóe mắt chợt thoáng thấy tiểu thiếu gia mà lão phu nhân thương yêu nhất đang lén lút mò đến bên cạnh chậu đ/ốt vàng mã ở góc linh đường.
Trong chậu đang đ/ốt giấy tiền, lửa vẫn chưa tắt, ta lo tiểu thiếu gia bị lửa bén vào người, bèn tiến lên định đưa cậu bé ra chỗ khác.
Chỉ thấy tiểu thiếu gia lấy trong tay áo ra một chiếc bình sứ nhỏ, mở nắp, đổ bột trắng bên trong vào chậu.
Ngọn lửa bùng lên, chuyển thành màu xanh lam kỳ quái như lửa m/a trơi, rồi vụt tắt ngay lập tức.
Ta sững sờ nhìn theo.
Người xung quanh đều đang khóc, trừ ta ra, không ai chú ý đến ngọn lửa khác thường đó.
Tiểu thiếu gia nhét bình sứ vào tay áo, nhảy chân sáo chạy đi.
Ta vội đuổi theo, tìm thấy tiểu thiếu gia đang ngồi xổm chơi bên ngoài linh đường, bèn ngồi xuống cạnh cậu bé.
"Vừa rồi ngươi đổ cái gì vào chậu thế?" Ta cố gắng làm cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, "Đẹp thật đấy."
Tiểu thiếu gia nghiêng đầu nhìn ta, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh.
"Thứ tiên nhân ăn đấy ạ." Cậu bé nói bằng giọng sữa.
"Thứ tiên nhân ăn?"
"Là đại bá làm ạ." Tiểu thiếu gia lấy chiếc bình sứ trong tay áo ra cho ta xem: "Đại bá làm thứ tiên nhân ăn trong phòng, đẹp lắm, trắng trắng như tuyết ấy, ta vào phòng đại bá lấy đấy."
Ta nhận lấy bình sứ, tay r/un r/ẩy, đổ chút bột trắng còn sót lại ra, dùng ngân châm kiểm tra:
Ngân châm chuyển thành màu xanh đen —
Là thạch tín.
"Á!" Tiểu thiếu gia ngạc nhiên kêu lên: "Ngươi biết làm trò ảo thuật! Dạy ta với!"
Ta cố nặn ra một nụ cười:
"Ai bảo ngươi đây là thứ tiên nhân ăn?"
Tiểu thiếu gia bĩu môi không hài lòng.
"Nói cho ta biết, ta sẽ dạy ngươi làm ảo thuật."
Ngày hôm đó, tiểu thiếu gia hỏi Thôi thị, tại sao đại bá cứ ở lì trong phòng, ra ngoài nhìn thấy cậu cũng không chơi cùng?
Lục Minh Ký là nỗi đ/au lớn nhất trong lòng Thôi thị, bà nghiêm mặt dạy dỗ cậu bé, cấm cậu không được hỏi về chuyện của đại bá nữa.