Lưu Ngọc

Chương 4

25/06/2026 22:51

Đến chỗ ở của Cốc Thừa Xuyên, ta quyến luyến từ biệt: "Tạm biệt, Dung sư huynh, nguyện huynh chăm chỉ tu luyện, tu vi sớm ngày vượt qua sư phụ."

Tốt nhất là hai người đá/nh nhau, đá/nh ch*t một bên thì càng hay.

Ta không khỏi á/c đ/ộc nghĩ.

Cốc Thừa Xuyên đã ở Hóa Thần kỳ, là Chấp Ki/ếm trưởng lão của Trạc Thanh Tông, tu vi còn cao hơn cả chưởng môn.

Tóc đen xõa vai, áo nhẹ đai mềm.

Nhìn bề ngoài thì chẳng ai nhận ra là một lão già mấy trăm tuổi.

Nhưng bị kẻ như vậy nhìn chằm chằm khi ngâm thùng th/uốc, ta vẫn cảm thấy buồn nôn.

Cốc Thừa Xuyên cầm lược gỗ chải tóc cho ta từng nhát một, rất cưng chiều: "Ngọc nhi dạo này có chăm chỉ tu luyện không?"

Cái loại đại pháp song tu của ngươi, tốn bao công sức chỉ để khiến bản thân trở thành một chiếc bánh ngọt ngào hơn để người ta ăn, chỉ kẻ ngốc mới tu.

"Đương nhiên rồi. Đồ nhi sớm tối không nghỉ, tay không rời sách." Ta chân thành vô cùng.

Bàn tay lạnh lẽo vuốt ve xươ/ng cánh bướm sau lưng, ta quay đầu, đối diện với đôi mắt của Cốc Thừa Xuyên.

Ta chớp chớp mắt: "Sư phụ muốn làm gì?"

Trong mắt Cốc Thừa Xuyên thoáng qua vẻ thẫn thờ, nhưng giây lát sau đã khôi phục sự tỉnh táo, hắn như không hay biết gì: "Ngọc nhi dạo này càng ngày càng g/ầy gò mảnh khảnh, lát nữa ta sai người mang tới ít linh quả đan dược."

Thời gian quá ngắn.

Cơ thể này yếu ớt, ki/ếm thuật không xong, nhưng vì lý do căn cốt, ở những phương diện khác lại tiến triển như bay.

Ta chỉ tu tập đồng thuật vài tháng, đã có thể khiến lão yêu quái Cốc Thừa Xuyên này mê hoặc trong chốc lát.

"Vậy thì cảm ơn sư phụ."

Bàn tay kia lưu luyến trên lưng ta. "Ngọc nhi năm nay bao nhiêu tuổi?"

Ta mỉm cười: "Mười bảy."

Hệ thống lạnh lùng: "Ta có thể khiến hắn ngất đi một nén hương."

"Tránh được mùng một không tránh được mùng mười, đợi hắn tỉnh lại cũng khó giải thích." Ta từ chối.

"Sư phụ." Giọng của Ứng Phù Tuyết truyền đến từ ngoài điện.

"Chuyện gì?" Sắc mặt Cốc Thừa Xuyên đột nhiên không vui, hắn đứng dậy đi ra ngoài điện.

Sư huynh tìm Cốc Thừa Xuyên làm gì?

Tuy tò mò, nhưng ta cũng vô cùng may mắn, tiếp tục ở lại với Cốc Thừa Xuyên, ta sợ mình sẽ lật mặt.

Ta đợi trong điện hồi lâu mới mặc xong y phục đi ra, Cốc Thừa Xuyên đang ngồi với vẻ mặt không vui.

Ứng Phù Tuyết đứng một bên, dáng người thẳng tắp.

Ta nghe một lúc, xâu chuỗi lại nguyên nhân kết quả, núi Bất Chu có yêu giao tác quái, nhiều tông môn phái đệ tử đến đó nhưng tử thương vô số.

Ứng Phù Tuyết muốn đi giải quyết con yêu giao này.

Tu vi hắn mới chỉ Nguyên Anh, con yêu giao kia ăn tươi nuốt sống, đạo hạnh sâu không lường được, chẳng phải là đi chịu ch*t sao?

Lúc mới xuyên đến hệ thống có nhắc qua một câu, chuyến đi núi Bất Chu của Ứng Phù Tuyết bị thương rất nặng, dù thành công ch/ém yêu vật dưới ki/ếm, nhưng phải điều dưỡng cơ thể hơn nửa năm.

Ta nghe mà sốt ruột: "Ta cũng muốn đi cùng sư huynh."

Ứng Phù Tuyết liếc nhìn ta một cái sắc lạnh, dường như có chút bất ngờ.

Cốc Thừa Xuyên như dự đoán mà từ chối: "Ngươi đi góp vui làm gì? Làm điểm tâm cho yêu vật đó còn không đủ."

Ta kéo tay áo Ứng Phù Tuyết: "Sư huynh, ta muốn giúp huynh, huynh c/ầu x/in sư phụ đi."

"Ta không bảo vệ được ngươi." Giọng Ứng Phù Tuyết nhàn nhạt, "Tu vi ta không bằng Dung sư huynh, đi theo ta, ngươi sẽ bị thương."

Ta tức gi/ận vô cùng, thầm thấy câu này quen quen, chẳng phải là câu ta nói với Dung Hành sao?

Chẳng lẽ Ứng Phù Tuyết nghe thấy rồi?

"Không đi thì không đi." Ta c/ụt hứng.

Không muốn mang ta theo, ta có khối cách.

Núi Bất Chu quanh năm sương m/ù bao phủ, con yêu giao đó ẩn nấp trong núi non trùng điệp, rất khó tìm.

Ta lẽo đẽo theo sau Ứng Phù Tuyết, nhỏ giọng: "Sư huynh, huynh đi nhanh quá."

Ứng Phù Tuyết khựng lại, sau đó giảm tốc độ, nhưng lại cằn nhằn: "Sao ngươi vẫn đi theo?"

"Vì lo cho sư huynh mà."

"Yêu vật đó lợi hại như vậy, sao ta nỡ để sư huynh một mình đi vào hiểm cảnh này." Ta mặt không đỏ tim không đ/ập.

Ứng Phù Tuyết khẽ cười một tiếng, không biết là tin hay không tin: "Khéo mồm khéo miệng."

"Ta chỉ thế với sư huynh thôi." Ta đương nhiên đáp.

Ứng Phù Tuyết chợt dừng lại tại chỗ, ném một đạo thuật pháp lên người ta, một màn nước trong trẻo bao bọc lấy ta, khiến ta không thể tiến thêm nửa bước.

Ki/ếm tuốt khỏi vỏ, trong nháy mắt hàn quang hiện ra, tựa như tuyết rơi đầy trời hóa thành lưỡi d/ao, lao thẳng vào nơi sương m/ù dày đặc, thế không thể cản.

Tiếng kêu thảm thiết chói tai đ/âm vào màng nhĩ, yêu vật đen tuyền lộ ra hình dáng, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán h/ận.

Phần bảy tấc của nó bị rạ/ch một đường dài, nơi vết thương thấp thoáng có sương tuyết ngưng kết.

Ta đứng tại chỗ reo hò: "Oa, sư huynh ngầu quá."

Hệ thống cười lạnh: "Công khổng tước xòe đuôi."

Ứng Phù Tuyết đá/nh nhau không một câu thừa thãi, vừa lên là nhắm thẳng vào chỗ hiểm.

Một chiêu một thức tựa như gió lướt tuyết bay, khí thế ngút trời.

Ta thấy con yêu giao đó không kịp trở tay bị đá/nh tơi bời, không khỏi nghi ngờ: "Hình như ta không cần thiết phải đi theo."

Nào ngờ lúc yêu giao giãy ch*t, tu vi lại tăng vọt, mà Ứng Phù Tuyết không biết vì sao động tác chậm lại đôi chút.

Đôi mắt hắn nhuốm một tầng màu đỏ m/áu rực rỡ như đ/á quý, gân xanh trên cổ tay và cổ nổi lên.

"Con yêu giao này đang quấy nhiễu cấm chế trong cơ thể hắn."

"Chúng là đồng tộc." Hệ thống bất ngờ nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba năm chờ đợi, chồng mất trí nhớ tỉnh lại liền vì mối tình đầu mà đập phá AI của tôi

Chương 9
Chồng tôi, Trình Dã, hôn mê suốt ba năm, tôi bầu bạn với trí tuệ nhân tạo (AI) do chính tay anh ấy viết, nghe trọn vẹn chín trăm chín mươi chín lần lời anh nói yêu tôi. Ngày thứ một nghìn, Trình Dã thực sự tỉnh lại, nhưng anh chỉ nhớ đến việc tỏ tình với mối tình đầu Mạnh Dao. Trong bữa tiệc sinh nhật, lịch sử trò chuyện giữa tôi và AI bị chiếu lên màn hình lớn. Trình Dã nhếch mép cười lạnh: "Vừa canh giữ tôi lại vừa nuôi một kẻ thế thân điện tử, Lâm Mộ Vãn, cô đang làm cái trò ghê tởm gì thế?" Tôi cố gắng giải thích rằng đó là chương trình do chính tay anh viết, Mạnh Dao đỏ hoe mắt: "Đừng ép anh ấy nhớ lại nữa, anh ấy không chịu nổi kích thích đâu." Trình Dã lập tức che chắn cho cô ta sau lưng: "Nếu cô thực sự vì tốt cho tôi, thì đừng lấy quá khứ ra để trói buộc tôi." Sáu giờ sáng, AI hiện lên thông báo thứ một nghìn: 【Chúc mừng, cuối cùng anh ấy đã trở về.】 Tôi bình thản nhấn nút xóa vĩnh viễn. Người tôi đợi đã tỉnh lại. Nhưng Trình Dã người từng yêu tôi, đã chết trước khi ánh bình minh thứ một nghìn kịp ló dạng.
0