Thẩm Khoát dùng ngọc bội này lừa gạt mẫu thân ta, nói là của Thái phu nhân để lại cho con dâu, sau này người sẽ là chính thất của phủ Thừa tướng. Mẫu thân ta không biết chữ, chẳng hề hay biết một nữ tử xuất thân thôn dã như người thì làm sao có thể trở thành đại nương tử của phủ Thừa tướng. Vậy mà người lại tin, đến khi b/ệnh sắp ch*t vẫn còn trông mong gã phụ bạc Thẩm Khoát tới thăm mình một lần. Cho đến khi người qu/a đ/ời, Thẩm Khoát thậm chí còn chẳng mời nổi một lang trung tới khám.
Kẻ bạc tình đứng ở vị trí cao, đã quen giẫm đạp lên âm mưu q/uỷ kế, làm sao có thứ gọi là chân tâm? Thẩm Khoát như vậy, Yến Bùi cũng chẳng khác gì. Nếu tin vào lời kẻ miệng lưỡi thế gian, cái giá phải trả chính là một đời của kẻ có mạng sống rẻ rúng như kiến cỏ như ta. Ta không tin, cũng không dám tin.
Yến Bùi nghiêng đầu nhìn ráng chiều tiêu điều ngoài cửa sổ, trầm giọng nói: "Thẩm Vân Chước, kỳ thực ngay từ đầu, ta đã muốn cùng ngươi sống những ngày yên ổn."
Thấy ta cúi đầu không nói lời nào, Yến Bùi nâng cằm ta lên, thần sắc đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Nhưng ta phát hiện mình đã sai, sự áy náy và dung túng của ta đổi lại chỉ là sự lừa dối hết lần này tới lần khác của ngươi."
Sự sợ hãi bất an kéo dài ngày qua ngày khiến ta kiệt quệ tâm trí, lời chất vấn lúc này trở thành giọt nước tràn ly. Ta siết ch/ặt tay vịn, nhìn hắn với ánh mắt r/un r/ẩy, khàn giọng hỏi ngược lại: "Ta không dám đá/nh cược vào sự bạc bẽo của lòng người. Ngươi dám nói rằng, sau này nếu ngươi đắc thế, ta sẽ không trở thành nỗi nh/ục nh/ã mà ngươi muốn xóa sổ sao?"
"Ta có gì mà không dám?" Yến Bùi nhíu mày, giọng nói trầm xuống đầy gi/ận dữ: "Nếu ta muốn gi*t ngươi, khiến ngươi ch*t ở Xuân Phong Độ chẳng phải tốt hơn sao? Không cần ta nhúng tay mà vẫn có thể phủi sạch mọi liên quan."
Yến Bùi thần sắc không đổi: "Thẩm Vân Chước, ngay từ khoảnh khắc ngươi gả cho ta, ta chưa bao giờ nghĩ tới việc lấy mạng ngươi."
Ta siết ch/ặt ống tay áo, như con thú bị dồn vào góc tường: "Ta không tin ngươi!"
Yến Bùi nhìn ta, đôi môi mỏng mím ch/ặt thành một đường thẳng.
Một binh sĩ xông vào sân, quỳ một gối ngoài cửa, nghiêm nghị nói: "Bẩm Vương gia, trinh sát báo lại, có sa phỉ đã vượt qua cửa ải Già Lam, nay không thấy tung tích."
Yến Bùi nhìn chằm chằm vào ta, lạnh lùng ra lệnh: "Triệu tập hai mươi kỵ binh tinh nhuệ, theo ta xuất thành."
"Tuân lệnh."
Sau khi binh sĩ lui xuống, Yến Bùi lặng lẽ nhìn ta một lát, không nói một lời nào mà xoay người rời đi.
Ba ngày sau, Yến Bùi dẫn binh trở về thành. Chuyến này không những tiêu diệt được sa phỉ mà còn c/ứu được những dân làng bị bắt đi.
Đến giữa trưa, Yến Bùi sai người tới nhà, bảo ta mang một cuốn binh thư trong thư phòng tới quân doanh cho hắn. Ý của Yến Bùi không nằm ở binh thư, hắn chỉ đang dùng cách khác để giải lệnh cấm túc cho ta. Thập Thất đi theo ta cùng ra ngoài.
Đang đi trên phố, một đứa trẻ bỗng chạy ra đ/âm sầm vào người ta. Binh thư trong tay rơi xuống, ta cúi xuống nhặt, bất chợt phát hiện túi tiền bên hông không cánh mà bay. Ta khựng lại, vội đứng dậy ra lệnh: "Thập Thất, bắt lấy thằng nhóc đó!"
Thập Thất lập tức rút đ/ao xoay người đuổi theo. Ta chạy theo phía sau, ra khỏi chợ rồi tiến vào một cánh rừng. Khi người thưa dần, không còn vật cản, Thập Thất nhanh chóng bắt được thằng nhóc. Cậu bé bị nhấc bổng lên, vẫn ôm ch/ặt túi tiền trong ng/ực, đôi mắt trên khuôn mặt lấm lem nhìn ta đầy cảnh giác.
Ta vịn vào thân cây thở dốc: "Nếu muốn ăn cơm thì tới nghĩa đường phía nam thành, nơi đó có phát cháo, đừng đi tr/ộm đồ nữa."
Ta đợi một lát rồi bước tới, lấy lại túi tiền từ trong tay cậu bé: "Thả nó ra đi."
Thập Thất buông cậu bé ra, nào ngờ thằng nhóc bỗng lao tới ôm lấy tay ta cắn một cái, cư/ớp lấy túi tiền rồi xoay người bỏ chạy. Thập Thất định vươn tay túm lấy cổ áo nó, nhưng tay vừa đưa ra, từ sâu trong rừng bỗng b/ắn ra một mũi tên lông vũ nhắm thẳng vào mặt Thập Thất.
Ta mở to mắt: "Cẩn thận!"
Thập Thất lộn người né tránh trong gang tấc. Từ trong rừng, hàng loạt gã đàn ông râu quai nón lao ra, đứa trẻ chạy tới trước mặt kẻ cầm đầu rồi dâng túi tiền lên. Thập Thất nhìn thấy gã cầm đầu đó, ánh mắt trầm xuống, nghiến răng nói: "Mục Khắc H/ồn!"
Nghe thấy cái tên này, ta không khỏi nhíu ch/ặt mày. Mục Khắc H/ồn, thủ lĩnh quân phản lo/ạn của Nhung Địch, vốn là con trai út của vua Nhung Địch, vì mưu phản mà bị trục xuất, dẫn theo hàng vạn quân phản lo/ạn đ/ốt phá cư/ớp bóc quanh vùng Già Lam. Vài năm trước, quân phản lo/ạn bị Yến Bùi đá/nh tan, không ngờ hắn lại dám trà trộn vào thành Sóc Phong. Sa phỉ mà các thương nhân nhắc tới, có lẽ chính là chúng.
Mục Khắc H/ồn nhận lấy túi tiền, xoa đầu cậu bé đầy nhân từ, nhưng giây tiếp theo, ánh mắt hắn trở nên tàn đ/ộc lạnh lẽo, trực tiếp vặn g/ãy cổ đứa trẻ.
Ta kinh hãi tột độ. Thập Thất đã sớm rút đ/ao chắn trước mặt ta, hắn hơi nghiêng đầu, lạnh lùng nói: "Chạy mau!"
Mục Khắc H/ồn bước qua x/ác đứa trẻ, cười gằn: "Vương phi của Yến Bùi, vì bắt ngươi mà ta đã phải liều mạng lẻn vào thành Sóc Phong. Có ngươi trong tay, dù Yến Bùi có bản lĩnh cao cường tới đâu cũng phải quỳ dưới chân ta mà dập đầu c/ầu x/in!"
Hơn mười tên phản lo/ạn cầm đ/ao cười dữ tợn vây lại. Thập Thất vung đ/ao ch/ém đổ hai tên, nhưng sau lưng lại bị tên b/ắn xuyên qua. Khi hắn gầm lên đ/au đớn rồi quỳ xuống, hắn hét lớn: "Chạy đi!"
Không thể làm vướng chân Thập Thất, ta không do dự xoay người bỏ chạy, nhưng lại phát hiện đường lui đã bị chặn đứng. Ta bị gã đàn ông th/ô b/ạo ấn xuống đất, trơ mắt nhìn Thập Thất ngã gục trước mặt mình, tiếng dây cung rung lên, một mũi tên khác lại găm xuyên qua lòng bàn tay hắn.