Giáp binh trên tầng mây lại phân chia thành trận, khép ch/ặt khe hở mà Tịnh Vô Trần đã phá vỡ, từ Vô Sắc Thiên truyền đến tiếng phạn âm do Phật tử tụng niệm.
"Không liên quan?" Tịnh Vô Trần nhìn chư thần xung quanh, mày mắt lạnh lẽo, "Trong bụng ngươi còn mang giống nòi của bản tọa, sao lại nói không liên quan?"
Ta lạnh lùng đáp: "Chẳng phải ngươi từng nói, không cần đứa trẻ này nữa sao?"
"Kẻ không muốn đứa trẻ này từ đầu đến cuối đều là ngươi. Nó là con của ngươi và bản tọa, bản tọa sao có thể không cần? Nhưng đối với bản tọa, ngươi quan trọng hơn đứa trẻ đó. Nó khiến ngươi đ/au đớn, bản tọa liền có thể vứt bỏ nó."
Đợi cho m/a th/ai trong cơ thể ta yên tĩnh lại, Tịnh Vô Trần đột ngột vung một đạo m/a tức cương mãnh về phía Thiên Đế: "Nó quỳ trước ngươi, ngươi chịu nổi sao?"
M/a tức dấy lên cuồ/ng phong, khiến chư thần biến sắc. Chiến thần Thiên Khải hóa ra thần binh Long Ngâm Thương, chắn trước mặt Thiên Đế, thần binh vỡ vụn mới miễn cưỡng chặn được đò/n đá/nh.
Tịnh Vô Trần ôm ta vào lòng, vạt áo bay phần phật, đối mặt với chúng thần, vẻ kh/inh miệt không chút sợ hãi: "Tốt nhất các ngươi nên tránh ra, như vậy bản tọa còn có thể giữ lại mạng cho các ngươi."
Chiến thần Thiên Khải trợn mắt quát: "Buông tội thần Cửu Ly ra! Nếu không ngươi đừng hòng rời khỏi ba mươi ba tầng trời."
Sát ý trên người Tịnh Vô Trần bùng phát: "Đám trẻ ranh vô tri, bản tọa một ki/ếm gi*t mười đứa các ngươi cũng đủ!"
Sát khí ngút trời, chúng thần đều lộ vẻ cảnh giác hoảng lo/ạn.
Ta siết ch/ặt lấy cánh tay chàng: "Không được làm hại người."
Tịnh Vô Trần hơi khựng lại, liếc nhìn ta một cái, thu hồi thuật pháp, mang theo ta chậm rãi bước ra ngoài.
Trong mắt chàng hung khí cuồn cuộn, khắp trời thần phật không một ai dám cản: "Các ngươi nên thấy may mắn vì Cửu Ly và đứa trẻ trong bụng không sao, nếu không, bản tọa nhất định sẽ đồ sát khắp mười hai thần vực của các ngươi, không để lại một kẻ sống sót."
Uy áp mạnh mẽ trên người Tịnh Vô Trần khiến chư thần lùi lại liên tục.
Phạn âm dừng lại, Chân Phật giáng thế, hoa sen vàng nở rộ trên mặt đất, ánh mắt từ bi rủ xuống, chặn đứng đường đi phía trước: "Tịnh Vô Trần, Cửu Ly có kiếp nạn của riêng hắn, ngươi không nên can thiệp."
Tịnh Vô Trần cầm ngược ba thước hồng quang trong tay: "Nể tình ngươi từng dạy bản tọa vài cuốn kinh thư, bản tọa nói lại lần cuối, tránh ra!"
Chân Phật chắp tay: "Giúp Cửu Ly ứng kiếp là do cố hữu ủy thác, bản tôn không thể nhường."
Dứt lời, Phật quang chiếu rọi, hoa sen vàng nở rộ, Chân Phật bấm đ/ốt kết ấn, lại khuyên bảo: "M/a tôn, ngươi bị giam cầm vạn năm, sức mạnh chưa phục hồi, đừng nên cố chấp nữa, ngươi không mang hắn đi được đâu."
Tịnh Vô Trần vung tay áo bao bọc ta trong màn chắn, cầm ki/ếm chắn trước mặt ta, đôi đồng tử đỏ như m/áu ch/ém ra một nhát ki/ếm hung hãn về phía vị Vạn Phật Chi Chủ từ bi trên đài sen: "Ồn ào! Trở về Vô Sắc Thiên mà tụng kinh của ngươi đi!"
Chân Phật hạ Phạn ấn, muốn trấn áp Tịnh Vô Trần vào trong.
Ta nhớ lại những ghi chép trong cổ tịch, Chân Phật và Tịnh Vô Trần đều sinh ra trong hỗn độn, Chân Phật đại diện cho mặt cực thiện của hỗn độn, còn Tịnh Vô Trần chính là mặt cực á/c.
Hai luồng sức mạnh thuần túy cực đoan va chạm khiến đất trời biến sắc, ngay cả những đám mây đen dày đặc tồn tại từ cổ chí kim trên đỉnh đầu cũng bị x/é toang.
Ta làm thần chưa đầy ngàn năm, tu vi nông cạn, nhờ có hộ thân chướng mà Tịnh Vô Trần để lại, đối mặt với uy áp mạnh mẽ như vậy, ta vẫn bị ép lộ ra pháp tướng Phượng Hoàng, ta cảm thấy mình sắp bị linh lưu tràn ra x/é nát thành từng mảnh.
Chúng thần trên trời cũng buộc phải lộ ra chân thân pháp tướng để chống lại luồng sức mạnh này, nhưng vẫn chao đảo trên tầng mây.
Bỗng nhiên một luồng ánh sáng xanh kéo dài vạn dặm, thân hình khổng lồ của thần thú Huyền Vũ bao phủ trên không trung, lúc này chúng thần mới miễn cưỡng đứng vững.
Tịnh Vô Trần đón lấy Phật quang, khẽ nghiêng đầu nhìn ta, phân ra một tay, thêm một đạo kết giới quanh người ta.
Áp lực đột ngột biến mất, ta ngã xuống đất, thở dốc từng hơi lớn.
Nhân lúc Tịnh Vô Trần mất tập trung, Chân Phật lên tiếng: "Hình Thiên, dẫn lôi, giáng ph/ạt!"
"Ngươi muốn ch*t!"
Tịnh Vô Trần gầm lên một tiếng, ngọn lửa m/a đỏ rực như biển cả tuôn ra từ cơ thể chàng, với thế chẻ tre, bao vây lấy Chân Phật, trong nháy mắt, Phật quang chiếu sáng thiên cung liền bị che khuất.
Ta ngẩn ngơ nhìn tấm lưng trước mặt, quên hết thảy, Tịnh Vô Trần có lẽ đi/ên thật rồi, vì c/ứu ta mà dám vọng tưởng gi*t Phật.
Ta hét lên kinh hãi: "Tịnh Vô Trần! Ngươi không thể gi*t ngài ấy!"
Chân Phật bị tiêu diệt, thiên ph/ạt lập tức giáng xuống, đó là cơn gi/ận của Thiên Đạo, đ/áng s/ợ hơn kiếp lôi gấp ngàn vạn lần.
Dẫn Lôi Chử phát ra tiếng rung, trong mây đen, sấm sét như mạng nhện dần hội tụ thành cột sáng trắng chói lòa.
Thiên lôi lại tới.
Nghe lời Chân Phật, hôm nay ta phải ứng kiếp mà ch*t, ta bình thản nhìn tia sét đang áp sát, Thiên Đạo hằng thường, dù ta là thần cũng không thay đổi được gì.
Một tiếng rồng ngâm đột ngột vang vọng đất trời.
Con cự long màu đen ch/áy rực m/a diễm lao lên không trung, Tịnh Vô Trần hóa ra chân thân, cuộn mình bảo vệ ta ở trung tâm.
Đầu rồng to lớn như núi đón lấy kiếp lôi, phát ra tiếng gầm thét nhiếp h/ồn đoạt phách.
Ta đứng bật dậy, hoảng hốt nói: "Tịnh Vô Trần, ngươi tránh ra!"
Giọng nói có phần nóng nảy của Tịnh Vô Trần truyền qua truyền âm thuật: "Không tránh!"
Trên vảy rồng xuất hiện những vết ch/áy đen, mùi m/áu tươi lan tỏa, dòng m/áu đỏ thẫm chảy xuống những chiếc vảy đen bóng.
"Tại sao ngươi... lại làm đến mức này?" Ta tái mặt hỏi.