Lời Muộn

Chương 5

25/06/2026 20:54

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói: "Em cầu nguyện điều gì trước Phật? Nơi đó có ta không?"

Tay tôi run lên, tro hương lả tả rơi xuống.

Tôi không dám đứng dậy, cũng không dám quay đầu lại.

Tiếng bước chân tiến lại gần, Lý Trì Tự châm một nén hương, giơ lên trước trán rồi cúi đầu vái ba lần.

Anh ngẩng đầu nhìn vị Phật đang từ bi rủ mắt: "Năm bố mẹ qu/a đ/ời, con đã không còn tin vào thần phật nữa, nhưng chính Ngài đã để con tìm thấy em, con nguyện dâng hiến đức tin của mình cho Ngài một lần nữa."

Chúng tôi, kẻ quỳ người đứng, hỏi lòng trước Phật, ai cũng đầy hổ thẹn.

--

Trên đường trở về, Lý Trì Tự đỗ xe ở một nơi vắng vẻ.

Tôi không còn hoảng lo/ạn như lần trùng phùng đầu tiên nữa, tội của tôi không thể tha thứ, tôi đã không còn dám xa xỉ c/ầu x/in sự tha lỗi của bất cứ ai.

"Người đêm đó là em, phải không?"

Con d/ao lăng trì cuối cùng vẫn hạ xuống.

Sự im lặng của tôi chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

"Anh cưỡng ép em?"

Tôi tái mặt nhìn Lý Trì Tự: Chúng ta cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, coi như đêm đó không tồn tại, anh đừng nhớ đến nữa.

Ý cười hiện lên trong đáy mắt lạnh lẽo của Lý Trì Tự: "Ôn Ngôn, em không nên nhẫn nhịn như vậy. Anh đã làm ra chuyện khốn nạn, em nên t/át một cái cho anh tỉnh ra, nên ấn đầu anh xuống nước cho anh tỉnh táo lại mới đúng."

Tôi luống cuống nắm ch/ặt vạt áo, giơ tay ra hiệu với anh: Không phải lỗi của anh.

Gió biển làng chài không thổi bay được những vọng niệm ấy, tôi vẫn cứ thích người mà lẽ ra tôi không nên thích.

Lý Trì Tự lấy th/uốc lá ra, bật lửa rồi lại tắt, cuối cùng điếu th/uốc vẫn không được châm.

Qua một lúc lâu, sự tĩnh lặng trong xe khiến tôi nghẹt thở.

Lý Trì Tự mới khàn giọng nói: "Em có người mình thích không?"

Tôi tránh ánh mắt, lắc đầu.

Tóc mái che khuất những suy tư trong mắt anh, anh nói: "Vậy thì em hãy thích anh đi."

Tôi ngẩng phắt đầu lên, cảm thấy anh đi/ên rồi.

"Việc đã làm, anh phải nhận, nói quên đi cái gì đó đều là tự lừa mình dối người."

Lý Trì Tự vứt điếu th/uốc, ánh mắt rơi trên mặt tôi: "Ôn Ngôn, trên đường đi tìm em anh đã nghĩ thông suốt rồi, em là người duy nhất anh quan tâm trên đời này. Giao em cho người khác, dù ch*t anh cũng không nhắm mắt được. Thế giới của em không cần có người khác, có anh là đủ rồi, anh trai là anh, người yêu cũng là anh."

Anh nhìn tôi, đôi lông mày sắc sảo bình lặng như mặt hồ: "Em thích kiểu người thế nào cứ nói với anh, anh có thể đáp ứng mọi yêu cầu của em. Nếu em thích phụ nữ, sau này trên giường anh ở dưới, tắt đèn đi, anh che chắn một chút, không khác biệt là bao."

Tôi hơi choáng váng, không biết anh đã phải chịu kích động gì mà lại nói ra những lời như vậy.

Lý Trì Tự nhìn vẻ mặt ngây dại của tôi, khẽ cười: "Sợ rồi à? Trước đây anh là anh trai em, chuyện này tất nhiên không thể bàn bạc nhiều, nhưng giờ khác rồi. Là một người đàn ông, giải quyết nhu cầu cho bạn đời là việc đầu tiên anh phải làm."

Tôi cố gắng khiến anh tỉnh táo: Chúng ta là anh em.

Lý Trì Tự không chút kiêng dè nói: "Chúng ta không cùng huyết thống. Vượt qua giới hạn đó là anh nghịch lại luân thường, trời có đá/nh sấm sét thì cũng là bổ xuống đầu anh. Anh có tội, anh nhận, nhưng anh sẽ không buông tay."

Anh nói: "Ôn Ngôn, anh có thể gánh vác tất cả của em, dù là với tư cách anh trai hay người yêu, anh đều tin rằng không ai có thể làm tốt hơn anh."

Lý Trì Tự khởi động xe, giọng điệu thản nhiên như đã thấu suốt mọi thứ: "Là anh nhặt em về nhà, là anh nuôi em lớn, dù với thân phận gì để yêu em, anh đều có thể làm rất tốt. Thân phận sẽ thay đổi, nhưng điều duy nhất không đổi chính là chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ tách rời."

Tôi chậm rãi ra hiệu: Anh sẽ hối h/ận đấy.

Lý Trì Tự nhìn tôi: "Hối h/ận là vì hèn nhát, vì không đủ năng lực để gánh vác hậu quả. Nhưng anh chẳng có gì phải sợ, anh gánh vác được."

Thế giới của tôi ngoài anh trai ra, chưa từng có ai khác.

Hồi nhỏ bị người ta b/ắt n/ạt, bị chê cười là kẻ c/âm, đều là anh trai đứng chắn trước mặt bảo vệ tôi.

Ngay cả khi bị đẩy xuống sông, tôi cũng chưa từng khóc, cho đến khi có người nói với tôi rằng, anh trai rồi sẽ có ngày vứt bỏ đứa gánh nặng là tôi.

Tôi cảm thấy thế giới của mình sụp đổ, số phận bị bỏ rơi dường như lại tiến gần đến tôi.

Anh trai biết chuyện, anh ôm tôi vào lòng lau nước mắt, trầm giọng nói: "Đừng nghe bọn họ nói bậy, nhóc con không phải là gánh nặng, nhóc con là bảo bối của anh. Anh đi đâu cũng mang theo em, anh mất gì cũng sống được, nhưng mất em thì không."

Tôi lớn lên trong vòng tay anh, việc tôi không thể rời xa anh cũng chẳng có gì lạ.

Tôi đầy sợ hãi với thế giới bên ngoài, chỉ có trong vòng tay anh, tôi mới cảm thấy an tâm, mới thấy việc sống không quá đ/au đớn.

Thế nhưng sự ỷ lại này sẽ kéo anh xuống bùn, giống như bây giờ, anh bị tôi kéo vào con đường không lối thoát.

Không thể tiếp tục như vậy được, Lý Trì Tự có được mọi thứ hôm nay đã chịu quá nhiều khổ cực, tôi không thể h/ủy ho/ại anh.

--

5.

Lý Trì Tự ở lại thị trấn cùng tôi, anh nói, tôi dừng chân ở đâu, nơi đó chính là nhà của anh.

Các cuộc họp công ty cũng đều chuyển sang trực tuyến.

Hôm nay tôi từ ngoài về, Lý Trì Tự vừa kết thúc công việc, đang ở trong bếp nấu cơm trưa cho tôi.

Tôi lặng lẽ nhìn anh.

Tôi đã đi gặp một người, Hạ Lan.

Cô ấy kể cho tôi nghe một vài chuyện.

Hóa ra năm năm trước, anh trai vẫn chưa lên chuyến bay ra nước ngoài du học đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trước ngày thi đại học, bố mẹ giả ly hôn vì em gái, tôi báo cảnh sát tội bỏ rơi

Chương 7
Giới thiệu: Chỉ còn một trăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học, cha mẹ của Kiều Khiêm vì muốn giành suất học khu cho cô em gái mới chào đời nên đã cố tình giả vờ ly hôn để tẩu tán tài sản, cắt đứt sinh hoạt phí và thay khóa cửa nhà. Kiều Khiêm không hề suy sụp, cậu cầm theo lịch sử trò chuyện tìm đến văn phòng hỗ trợ sinh viên, nộp đơn xin trợ cấp học sinh nghèo và chỗ ở, đồng thời báo cảnh sát tố cáo cha mẹ tội bỏ rơi. Nhờ sự giúp đỡ của nhà trường, cậu tập trung ôn thi, từ hạng 27 vươn lên hạng 6 toàn khối, cuối cùng đạt 706 điểm trong kỳ thi đại học. Để ngăn cản thành công của cậu, cha mẹ đã làm giả bản cam kết từ bỏ sinh hoạt phí, nhưng Kiều Khiêm đã dùng các bản ghi âm và bằng chứng để phản đòn từng bước, đưa sự thật ra ánh sáng. Đây là câu chuyện về một thiếu niên giữa sự hy sinh của gia đình và hành trình tự cứu rỗi bản thân, dùng chính thực lực để chứng minh giá trị của mình.
0
Cẩm Nhân Chương 10