Thôi Nghiễn Châu đã đắp m/ộ cho cha, nhưng không lập bia vì cha là tội thần thông địch.
Ta cung kính dập đầu lạy cha, ôm lấy chiếc chuông bạc rồi thiếp đi trong ngôi miếu hoang.
Khi mở mắt ra lần nữa, đã là tiết trời tháng ba xuân sang, ta lại thấy mình nằm trước cửa phủ họ Thẩm.
"Thẩm Tri Ý" với dung mạo thanh tú đứng trên bậc thềm nói với ta.
"Lão bà bà, người theo ta vào phủ đi, ta tìm cho người bộ y phục sạch sẽ."
Ta vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nhìn lại chính mình ngày trước, thầm cầu nguyện.
Lần này, ta nhất định phải giúp nàng tránh xa mọi tai ương, để nàng được gả cho một lang quân tốt nhất!