Thanh Yểu tỷ tỷ bị ta đ/âm phải nên lùi lại mấy bước.

"Lý Nha Nha, ta về rồi đây."

Nàng bế ta lên, giọng mang theo vài phần ý cười nhẹ nhàng: "Bên ngoài hình như có hội đèn lồng, có muốn đi xem không?"

Ta ôm cổ nàng: "Muốn muốn muốn!"

Lại quay đầu nhìn Nguyên đại nhân, có chút do dự: "Vậy có cần mang theo Nguyên đại nhân không?"

"Một mình huynh ấy đáng thương lắm."

Nguyên đại nhân cũng nói: "Phải đó, một mình thật đáng thương."

Khi chúng ta đến nơi, người trên phố đã tan gần hết.

Bà lão b/án đèn lồng cũng chuẩn bị dọn hàng về nhà.

Nguyên đại nhân m/ua ba chiếc đèn lồng cuối cùng.

Bà lão nhận ra Nguyên đại nhân, sống ch*t không chịu nhận tiền của huynh ấy.

Nguyên đại nhân đặt túi tiền xuống, mang đèn rời đi.

Trên mặt sông trôi nổi đủ loại đèn lồng, nhiều như những vì sao trên trời vậy.

Ta thả chiếc đèn lồng hình thỏ nhỏ của mình xuống nước, nhắm mắt lại cầu nguyện.

"Thần đèn thần đèn, hy vọng Nha Nha có thể cao hơn Tiểu Lục ca ca, như vậy huynh ấy sẽ không gọi ta là nhóc hạt tiêu nữa."

"Thần đèn thần đèn, hy vọng bài tập Nguyên đại nhân giao ngày mai có thể ít đi một chút."

"..."

Ta liên tiếp cầu nguyện rất nhiều điều.

Thanh Yểu tỷ tỷ nghe không nổi nữa: "Lý Nha Nha, ngươi nhiều nguyện vọng thế, thần đèn làm sao nhớ hết được?"

Cũng đúng.

Ta nhắm mắt lại, cầu nguyện lại lần nữa.

Thần đèn thần đèn, những nguyện vọng trước đều không tính.

Nguyện vọng thực sự của Lý Nha Nha là, hy vọng nguyện vọng của Nguyên đại nhân và Thanh Yểu tỷ tỷ đều có thể thành hiện thực.

Trên đường về, Thanh Yểu tỷ tỷ bế ta.

"Nha Nha, hôm nay có vui không?"

Thanh Yểu tỷ tỷ hỏi ta.

"Siêu vui luôn."

"Vui là được."

Đầu ta cứ gật gà gật gù, khi mí mắt sắp dính ch/ặt vào nhau, nàng lại hỏi: "Lý Nha Nha, có phải ngươi b/éo lên rồi không?"

"Không có."

Ta nhéo nhéo đống mỡ trên bụng, chột dạ cãi cùn: "Không b/éo!"

Thanh Yểu tỷ tỷ cười càng tươi hơn.

"Thật sự không b/éo."

Thanh Yểu tỷ tỷ dừng bước: "Nguyên Ứng Chu, ngươi lại bế con bé đi."

...

Hừ!

Nguyên đại nhân chìa tay ra, đón lấy ta.

Vai của Nguyên đại nhân không thoải mái bằng Thanh Yểu tỷ tỷ, nhưng ta buồn ngủ quá rồi.

Gió đêm mát lạnh, thổi vào mặt rất dễ chịu.

Ta lờ mờ mở mắt, nhìn theo bóng lưng của Thanh Yểu tỷ tỷ.

Ánh trăng kéo dài cái bóng của nàng ra thật dài.

"Tiễn đến đây thôi."

Nguyên đại nhân không nói gì.

Ta nằm bò trên vai huynh ấy, mí mắt ngày càng nặng trĩu.

"A Yểu, chuyện năm đó... xin lỗi."

Ta cố sức mở mắt, buồn ngủ quá...

Trước mặt có ba Thanh Yểu tỷ tỷ lắc lư qua lại, ngay cả giọng nói của nàng cũng như cách xa thật xa.

"Vậy nếu có thể làm lại, ngươi sẽ chọn thế nào?"

Nguyên đại nhân im lặng rất lâu.

"Ngươi vẫn sẽ chọn lựa chọn ban đầu, ngươi không cách nào trơ mắt nhìn người bị hại oan ức không được giải oan, mà kẻ đầu sỏ lại gấm vóc lụa là, ngồi trên cao nơi miếu đường."

"Có lẽ ngươi không trách ta, nhưng ngươi lại không cách nào thay những người ch*t oan kia tha thứ cho ta."

"Nguyên Ứng Chu, lựa chọn của ngươi là đúng, nên không cần nói xin lỗi."

"Những năm nay ngươi tự thấy có lỗi với ta, mặc cho ta giày vò, tay phải của ngươi cũng vì ta mà phế..."

Thanh Yểu tỷ tỷ hít sâu một hơi: "Nói thật, có đôi khi ta thực sự rất h/ận phụ thân mình, h/ận ông ấy là một kẻ tồi tệ như vậy, nhưng lại dạy ta và a tỷ phân biệt được thị phi, biết được đúng sai, h/ận ông ấy thương ta như ngọc như bảo, khiến ta biết rõ ông ấy sai, nhưng lại không thể hạ quyết tâm đứng về phía ngươi mà chỉ trích ông ấy."

"Cho nên, cứ như vậy đi!"

Thanh Yểu tỷ tỷ trút được gánh nặng: "Ta tha thứ cho bản thân, cũng tha thứ cho ngươi."

Nguyên đại nhân vẫn luôn không nói lời nào.

Khi Thanh Yểu tỷ tỷ rời đi, Nguyên đại nhân vẫn lên tiếng gọi nàng lại.

"Thanh Yểu..."

Qua rất lâu, Nguyên đại nhân cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng huynh ấy có chút khàn, bàn tay bế ta cũng hơi r/un r/ẩy.

"Ngươi không tạm biệt Nha Nha một tiếng sao?"

Thanh Yểu tỷ tỷ không quay đầu lại.

"Không cần đâu."

"Ngươi biết mà, ta không giỏi tạm biệt."

Sau khi Thanh Yểu tỷ tỷ rời đi, xung quanh yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.

Nguyên đại nhân khẽ vỗ lưng ta: "Thanh Yểu tỷ tỷ đi xa rồi, sẽ không phát hiện ra Nha Nha khóc đâu, khó chịu thì cứ khóc ra đi!"

Ta ôm cổ Nguyên đại nhân, nước mắt lã chã rơi trên áo huynh ấy.

Lý Nha Nha là một đứa trẻ thông minh và hiểu chuyện.

Cho nên sẽ không làm những việc khiến người khác khó xử.

"Nguyên đại nhân."

Ta hỏi huynh ấy: "Có phải Thanh Yểu tỷ tỷ không cần chúng ta nữa không?"

"Không có không cần ngươi."

Huynh ấy cong môi, nụ cười còn đắng hơn cả th/uốc mà ông lang băm cho ta khi ta bị ốm.

"Nàng chỉ là, không cần ta nữa thôi."

Ta học theo dáng vẻ của Nguyên đại nhân khẽ vỗ lưng huynh ấy an ủi: "Nguyên đại nhân, đừng buồn nữa."

"Sau khi về kinh thành, chắc chắn có thể gặp lại Thanh Yểu tỷ tỷ."

Lần nữa gặp lại Thanh Yểu tỷ tỷ là sau hai mươi ngày thứ hai kể từ khi ta cùng Nguyên đại nhân về kinh.

Nha Nha siêu thông minh, đã có thể đếm từ mười đến hai mươi rồi.

Để thưởng cho bài tập lần này của ta đúng hết, Nguyên đại nhân dẫn ta ra phố m/ua bút mực giấy nghiên mới.

Đến giờ cơm, huynh ấy dẫn ta đến Thiên Hương Lâu ăn đồ ngon.

Nhìn ra từ cửa sổ tầng hai, có thể thấy cảnh phố xá nhộn nhịp.

Trên hồ không xa có người đang chèo thuyền, có tiếng cười vui vẻ truyền tới.

Ta nằm bò bên cửa sổ nhìn đến mê mẩn, đột nhiên có một đội người mặc y phục đẹp đẽ đi ngang qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thua Bài, Phạt Ly Hôn Với Tôi

Chương 15
GIỚI THIỆU Ba năm trước, cô ấy thua bài, hình phạt từ bạn cùng phòng lại là ly hôn với tôi. Cô chỉ kịp để lại một câu “đợi em ba năm” rồi biến mất. Ba năm sau, cô đứng trước cửa nhà, tay cầm bản thỏa thuận tái hôn — lúc này, cô đã là nữ CEO với khối tài sản lên tới hàng chục triệu. Tôi đã dùng mì gói và sự chờ đợi để cầm cự qua hơn 1000 ngày, thứ nhận lại chỉ là một tờ giấy và một người phụ nữ vẫn còn yêu tôi. Nguyên nhân ly hôn, những ngày tháng âm thầm bảo vệ suốt ba năm trời, những trận chiến ngăn chặn các buổi xem mắt… Đây là một câu chuyện ngôn tình hiện đại về cuộc chia ly vì những luật lệ ngớ ngẩn, và cuộc tái ngộ nhờ tình yêu đích thực.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Cẩm Nhân Chương 10