「Lưu Dung họa lo/ạn triều chính, bè phái hại người, từng chuyện từng việc, ta đều đã điều tra có bằng chứng x/ác thực. Nay một mũi tên lấy đi cái mạng hèn của mụ, còn coi như là quá nhẹ tay, với tội trạng của mụ, băm vằm vạn đoạn cũng không đủ.」
「Còn về phần người, Phụ hoàng.」 Tỷ ấy cười lạnh.
「Người tại vị những năm này, hôn ám ng/u muội. Tội á/c chồng chất, ta không muốn nói nhiều, nhưng sau này trong sử sách, nhất định sẽ giúp người ghi chép cẩn thận từng li từng tí, không sót một việc nào đâu.」
「Còn chuyện người năm xưa hạ đ/ộc 🔪 Mẫu hậu, lại còn trong mấy năm sau đó, mấy lần mấy lượt muốn trừ khử cả ta và Thập Nhất, thì không dễ dàng mà cho qua như vậy đâu!」
「Những khổ đ/au Mẫu hậu phải chịu, ta sẽ trả lại trên người người từng chút một, nhưng cũng sẽ để người, sống thọ trăm tuổi!」
「Ta muốn để người nhìn thấy ta tiếp quản giang sơn này, nhất định phải để người nhìn thấy ta, được thiên hạ tôn sùng!」
……
Khi Phụ hoàng bị binh lính lôi xuống, miệng vẫn còn đang gào thét cái gì đó.
Ta loáng thoáng nghe được mấy câu 【M/áu chảy ruột mềm mà~, ta là cha ruột của con mà~】
Ha.
Thật là buồn nôn.
Lắc đầu quay người lại.
Lại phát hiện Trưởng tỷ vậy mà đã rút trường ki/ếm ra,
Lúc này đã kề ngay trước ngựk Phó Hoài Yến,
「Đồ cáo già nhà ngươi!」
「Món n/ợ gạt ta và muội muội ta, ta phải tính toán cho thật kỹ với ngươi!」
……?!
32.
「Năm đó lúc ta chuẩn bị rời kinh, Phó Hoài Yến, chính là ngươi nói, để Thập Nhất bên cạnh ngươi sẽ an toàn hơn, nên ta mới đồng ý với ngươi, bảo Vân Mộng vào cung, bảo Thập Nhất gả tới phủ ngươi.」
「Sau đó ngươi lại nói, Thập Nhất tâm tư đơn giản, không cần nói hết sự thật cho nó, bảo nó làm bộ làm tịch cho khéo, sẽ an toàn hơn. Cho dù có ngày chuyện bại lộ, nó cũng có thể nói mình hoàn toàn không biết gì, ít nhất giữ lại được một cái mạng.」
「Việc gấp phải dùng quyền biến, lúc đó ta cũng không kịp suy nghĩ nhiều, nhưng sau này ta mới phát hiện, tên khốn nhà ngươi, rõ ràng là đang lừa hôn, lừa thân lại còn lừa cả trái tim của muội muội ta!」
「Ngươi khai thật cho ta, có phải năm đó lúc ngươi rời cung, đã sớm có ý đồ bất chính với Thập Nhất rồi không?!」
「Trời đất ơi, con bé năm đó mới có bao nhiêu tuổi chứ, ngươi, ngươi đúng là một kẻ bi/ến th/ái mà!」
……
Tỷ tỷ cầm trường ki/ếm, không ngừng ch/ửi bới.
Phó Hoài Yến khoanh tay, đương nhiên là một vẻ nhàn nhã điềm nhiên.
Ta lại kinh ngạc không thôi.
Ta cứ luôn tưởng rằng, tỷ tỷ và hắn là một phe chứ.
Ai mà ngờ… ai mà ngờ…
Trưởng tỷ kéo ta về bên cạnh tỷ ấy,
「Lừa hôn, không tính, Thập Nhất, muội dọn về cung đi.」
Phó Hoài Yến lại vươn cánh tay dài ra, nắm lấy tay ta,
「Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, sao có thể không tính, Thập Nhất, muội tự mình nói xem.」
……
Hai người bọn họ kéo qua kéo lại, làm ta chóng mặt hoa mắt.
Cuối cùng, bên cửa lại truyền đến tiếng bước chân.
Dáng người cao lớn thẳng tắp, bộ chiến giáp màu đen quen thuộc.
Giọng nói của người đó dịu dàng lại trầm thấp.
「Lung nhi, đừng quậy nữa.」
「Cẩn thận động đến th/ai khí của nàng.」
……?!
Cái khí gì cơ?!
Lạy trời.
Đêm nay,
Có phải là quá đặc sắc rồi không?!
33.
Trưởng tỷ kế vị, triều đình một lòng thuận ý.
Nhưng hậu quả thực sự vẫn còn rất nhiều việc phải bận rộn.
Vì vậy ta vẫn tạm thời ở lại trong cung để giúp đỡ.
Sau khi những kẻ tay sai của Lưu Dung trong cung bị nhổ sạch,
Trưởng tỷ cũng để lại chút thể diện cho nhà Tạ Du, chỉ giáng chức bọn họ khỏi kinh đô mà thôi.
Tạ Du trước khi đi, còn đặc biệt xin chỉ thị để gặp ta.
Trưởng tỷ chuẩn thuận.
Chỉ mới vài ngày không gặp, hắn lại như già đi mấy tuổi, không còn vẻ kiêu ngạo rạng rỡ như ngày nào.
「Thập Nhất, ta biết nàng oán ta, nhưng lệnh cha khó trái, ta cũng là bất đắc dĩ thôi.」
「Chỉ là ta và nàng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình sâu nghĩa trọng, không phải là giả, Thập Nhất, ta thật sự từng nghĩ tới việc cưới nàng, muốn cả đời cả kiếp đối xử tốt với nàng…」
「Hôm nay ta đến đây, thực ra, cũng chỉ là muốn tới thăm nàng lần cuối, sau này núi cao sông dài, chúng ta, chắc là không bao giờ gặp lại nữa rồi nhỉ?」
Ta thở dài.
「Chính vì lớn lên cùng nhau, nên những uất ức ta phải chịu từ nhỏ, ngươi là người biết rõ nhất.」
「Từ lúc ngươi phản bội theo phe Phụ hoàng và Lưu Dung, đã coi như c/ắt đ/ứt hết quá khứ của chúng ta rồi, nay lại chạy tới thở than chuyện cũ với ta, cần gì phải thế.」
「Tạ tiểu hầu gia, sau này núi cao sông dài, ta nghĩ chúng ta, không cần gặp lại nữa đâu.」
……
Gió đông dần nổi lên.
Khi hắn hành lễ bái biệt ta lần cuối rồi rời đi, hốc mắt đỏ hoe.
Nhưng cuối cùng vẫn không rơi lệ.
Trưởng tỷ bước ra từ cửa điện phía sau ta.
Lại kéo ta vào trong chiếc áo khoác lông cáo của tỷ ấy,
「Tiểu Thập Nhất lớn rồi. Tốt, tốt lắm.」
「Tỷ còn lo, để muội ở lại kinh thành một mình sẽ chịu uất ức, nay nhìn lại, là tỷ coi thường muội rồi.」
Ta hừ hừ.
「Trước đây là tỷ dạy muội giả vờ ngốc nghếch, mới có thể dung thân trong hậu cung, muội vốn dĩ đâu có ngốc đâu cơ chứ.」
「Chậc,」 tỷ ấy hừ lạnh.
「Không ngốc, mà còn nói với ta là muốn quay lại Phó gia? Hắn là đang thao túng muội đấy, Thập Nhất, muội đúng là bị hắn lừa rồi!」
「Không được, càng nghĩ càng tức, bây giờ phải gọi tên cáo già đó vào cung dạy dỗ một trận…」
Ta vội vàng kéo tỷ ấy lại, 「Đừng đừng đừng, tỷ đừng có dằn vặt nữa, lại động đến th/ai khí bảo bối của tỷ, Việt tướng quân lại lườm muội bây giờ.」