「Hơn nữa mỗi ngày muội đi theo hai người, nhìn hai người từ sáng đến tối ân ân ái ái, muội ngán đến tận cổ rồi, chi bằng mau mau về nhà, mắt không thấy tim không phiền.」
Tỷ ấy hiếm khi đỏ mặt.
Ngập ngừng một chút, tỷ ấy mới hỏi lại,
「Thập Nhất, trong lòng muội có hắn, phải không?」
……
Có hắn không ư.
Ta cũng chẳng biết nữa.
Ta chỉ nhớ, lúc ta trúng đ/ộc hôn mê, là hắn đã canh bên giường ta suốt ba ngày ba đêm, thức đến hai mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn không rời nửa bước.
Ta chỉ cảm thấy, trên đời này có người đặt ta vào trong lòng như thế, đã là tốt lắm rồi.
Ta chỉ hiểu ra rằng, trái tim ta thực ra rất nhỏ, không giống như Mẫu hậu và Trưởng tỷ, chứa đựng được cả giang sơn xã tắc.
Ta ấy mà, chỉ cần một lòng một dạ.
Thế là đủ.
34.
Sau khi dùng xong bữa tối cùng Trưởng tỷ.
Ta xoa xoa cái bụng tròn vo, lúc này mới lên đường về phủ.
Trong nhà đèn đuốc sáng trưng.
Phó Hoài Yến lại không có ở đó, nghe nói là đi làm công việc cho Trưởng tỷ rồi.
Thế là ta thuận theo tự nhiên mà tắm rửa rồi đi nghỉ.
Đồ đạc trong phòng chẳng thay đổi chút nào, chắc hẳn là ngày nào cũng được quét dọn.
Chỉ là, trên bàn trang điểm có thêm một chiếc hộp gỗ vẽ vàng.
Mở ra, ta kinh ngạc không thôi.
Bên trong là bộ trang sức bạch ngọc mà năm xưa ta tặng cho 【Thu Quế tỷ tỷ】.
Trâm cài, khuyên tai, khóa như ý.
Được bày biện ngay ngắn, không thiếu một món nào.
Lòng ta ấm áp.
Ôm lấy chiếc hộp ấy, ta vui vẻ nằm xuống.
Ngủ đến nửa đêm, ngoài cửa sổ hình như tuyết đã rơi.
Đang cảm thấy trong màn có chút gió lạnh, phía sau đột nhiên có người áp sát lại.
Nóng hổi, như con bạch tuộc bám ch/ặt lấy người ta.
「Cuối cùng cũng biết đường về nhà rồi sao? Đồ sói con mắt trắng.」
「Sao không báo trước cho ta, để ta còn vào cung đón nàng.」
「……Khoan đã, nàng sẽ không phải là, về để hưu phu đấy chứ?!」
「Trong lòng ôm cái gì thế? Hưu thư ư?? Ta sẽ không ký đâu, đưa đây, ta x/é nát nó ngay bây giờ!」
……Trời ạ, phiền ch*t đi được.
Ném chiếc hộp sang một bên, ta xoay người, trực tiếp nhào vào lòng hắn.
Mùi thông lạnh thoang thoảng, giống hệt cái ngày ta gặp hắn lần đầu.
「Đừng ồn nữa, đừng ồn nữa.」
「Bên ngoài tuyết rơi rồi phải không? Ừm, vậy sáng mai ta muốn ăn canh sủi cảo, trứng chiên lòng đào.」
「Sau đó ngươi phải cùng ta vào cung, tỷ tỷ nói, còn vài món n/ợ muốn tính với ngươi, tính xong sẽ giữ chúng ta lại ăn trưa.」
「Tối về, ta muốn ăn lẩu đồng th!t cừu, chấm sốt mè, ngươi nhớ cho kỹ, đừng có dặn dò sai đấy.」
……
Người bị ta ôm ch/ặt, dường như khựng lại một chút.
Nhưng đợi ta lải nhải xong, hai tay hắn siết ch/ặt, ôm ta càng thêm ch/ặt chẽ.
「Được. Được. Đều nghe theo nàng.」
「Chỉ cần nàng không đi, thì cái gì cũng tốt.」
「Cái gì cũng tốt.」
……
Đôi môi ấm nóng đặt lên giữa mày.
Ta dụi dụi trong lòng hắn, an nhiên chìm vào giấc ngủ.
Đầu đông tuyết rơi, hương trúc lạnh.
Trăng sau mây, giấu trong lòng.
Ta còn có thể đi đâu được nữa đây.
Phó đại nhân à.
Ngươi cũng ngốc thật đấy.
(Hết.)