"Thực ra con muốn một chiếc máy chơi game, trong lớp con nhiều bạn có lắm, chính là cái PSP ấy."

Bố mẹ nhìn tôi hồi lâu.

Tôi tưởng mình cũng như bao đứa trẻ khác, sẽ bị m/ắng một trận, bảo phải chăm chỉ học hành các kiểu.

Tiểu Thành Đạt trong lớp tôi trước đây vì nằng nặc đòi bố mẹ m/ua máy chơi game mà bị ăn một trận đò/n vào mông.

Bố tôi gãi đầu trước:

"Thực ra, học năng khiếu, một năm cũng chẳng luyện ra trò trống gì đâu."

Mẹ tôi nhìn tôi rất nghiêm túc:

"Con thực sự rất thích nó sao?"

Tôi cắn môi:

"Thực ra... con cũng có thể đi học năng khiếu mà."

Tôi cố gắng gật đầu:

"Vẽ tranh, viết chữ đều rất tốt mà."

Hai người họ bật cười:

"Thôi được, sau này không được nói dối nữa, chỉ cần Đông Đông của chúng ta vui vẻ, là hơn tất cả rồi."

Ngày hôm sau, tôi đã cầm trên tay chiếc PSP đời mới.

Mẹ tôi dặn:

"Chơi thì chơi, nhưng phải chú ý đôi mắt."

Bố tôi ngậm điếu th/uốc, cười nói:

"Quan tâm nhiều làm gì, tuổi thơ là khoảng thời gian đẹp nhất, cứ vui là xong."

Kể từ ngày đó, tôi nỗ lực học tập, cố gắng hoàn thiện bản thân hơn.

Tôi nghĩ, bố mẹ thương tôi như vậy, ít nhất cũng phải làm được điều gì đó để họ tự hào.

Tiếc thay, sau kỳ thi cuối kỳ, tôi vẫn không thể đứng nhất lớp.

Tôi ủ rũ bước về nhà.

Mẹ tôi nhìn tôi:

"Sao thế, thi không tốt à? Không sao đâu, lần sau cố gắng nhé."

Tôi khóc ôm chầm lấy mẹ, hỏi:

"Con có phải rất vô dụng không? Con muốn thi nhất lớp, để bố mẹ cũng có thể khoe với người khác."

Mẹ tôi lấy bảng điểm của tôi ra, liếc nhìn:

"Chẳng phải đã tăng được 5 bậc rồi sao."

"Con vượt qua 5 bạn, đã rất giỏi rồi, đứng thứ 12 cả lớp đấy."

"Con thử nghĩ xem, một lớp 50 người, con đứng thứ 12."

"Con xuất sắc hơn 38 bạn học, còn chưa đáng để chúng ta tự hào sao."

Sau này, mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian ấy, tôi luôn nở nụ cười.

Chỉ là tôi không biết, đó là nụ cười chân thành cuối cùng trong đời tôi.

Vài tháng sau, mẹ tôi đột nhiên đổ b/ệnh, tôi và bố vào viện chăm mẹ.

Tôi không hiểu b/ệnh suy thận là b/ệnh gì, nhưng tôi biết, nó rất nghiêm trọng.

Mẹ nằm trên giường, dường như rất đ/au đớn, tôi trơ mắt nhìn bác sĩ cắm hai đầu kim vào người mẹ.

Đầu kim nối với một cái bình, bác sĩ nói, bình đó có tác dụng lọc.

Thận của mẹ đã hỏng, không thể lọc đ/ộc tố nữa.

Tôi cứ ngồi đó, nhìn m/áu trong người mẹ bị rút từng chút một vào bình.

Sau khi được lọc trong bình, m/áu lại được truyền từng chút một trở lại cơ thể mẹ.

Tôi hỏi mẹ:

"Có đ/au không ạ?"

Mẹ cố gắng nở nụ cười, lắc đầu:

"Không đ/au đâu, mẹ không sao mà."

Nhưng tôi có thể thấy khóe mắt mẹ r/un r/ẩy, đôi môi cũng run lên.

Có người nói, nỗi đ/au khi chạy thận khác với nỗi đ/au thông thường.

Giống như nhìn sinh mệnh của mình dần trôi đi, toàn thân lạnh toát, chóng mặt, buồn nôn.

Rồi lại nhìn sinh mệnh của mình dần trở về, tìm lại cảm giác ấm áp.

Mỗi lần chạy thận, giống như đi một chuyến qua cửa q/uỷ, ngó ra ngoài điện Sâm La.

Bạn tưởng mình sắp ch*t, tưởng sẽ mãi mãi không về được.

Rồi một bàn tay lớn, lại kéo bạn từ ngoài điện Sâm La trở về.

Tôi không thể tưởng tượng nổi, nhưng tim đ/au thắt lại.

Nhà tôi không đủ tiền thuê giường b/ệnh, vài ngày sau, mẹ đã về nhà.

Mẹ vẫn phải làm việc ở quán mì như cũ, chỉ là uống nước và ăn cơm đều ít đi.

Bác sĩ nói, thận hỏng cần kiểm soát ch/ặt lượng nước nạp vào, tôi thường xuyên thấy mẹ bận rộn đến mức gần như mất nước.

Môi mẹ khô nứt, tay r/un r/ẩy, đến khi thực sự không kham nổi nữa, mẹ mới gọi tôi:

"Đông Đông, giúp mẹ bưng bát mì này sang cho chú nhé."

Khoảng thời gian đó, thu nhập nhà tôi tăng lên khá nhiều.

Đều là hàng xóm lâu năm, biết mẹ b/ệnh, ăn xong bát mì, họ để lại 10 tệ rồi đi thẳng.

Mẹ đuổi theo đòi trả lại mấy lần, họ đều kiên quyết không nhận, còn bảo từ giờ ăn mì cứ tính 10 tệ.

Mẹ cảm động đến mức cúi chào họ.

Buổi tối, mẹ bảo tôi:

"Các chú các bác này đều từng giúp đỡ nhà mình, chúng ta nhất định phải tôn trọng họ."

"Sau này nếu họ có việc gì, nếu bố mẹ không còn, con có thể giúp thì phải giúp."

"Chỉ khi con biết sưởi ấm người khác, cuộc sống mới ngày càng dễ chịu hơn."

Tôi gật đầu, nghe lời mẹ.

Nhưng lời mẹ ngày càng ít đi, sức khỏe cũng ngày càng tệ.

Vốn dĩ mẹ thuộc dáng hơi mũm mĩm, thường bảo người mình nhiều th!t, giảm mãi không xuống.

Giờ đây, chỉ mới vài tháng, mẹ đã g/ầy trơ xươ/ng.

Mỗi tuần mẹ phải chạy thận 3 lần, những hôm tôi không đi học, tôi đều đi cùng.

Mẹ chưa bao giờ cho tôi vào trong, tôi ngồi chờ mẹ trên ghế dài ở hành lang bên ngoài.

B/ệnh tình ngày càng nặng, việc chạy thận cũng mang lại nỗi đ/au lớn hơn.

Ngồi trên ghế dài ở hành lang, tôi vẫn nghe thấy tiếng mẹ rên rỉ đ/au đớn.

Tôi từng thử vào trong ở cùng mẹ.

Nhưng chỉ cần đẩy cửa ra, mẹ lập tức nghiến răng nở một nụ cười:

"Đông Đông ngoan, Đông Đông nghe lời, chỗ này không phải nơi trẻ con nên vào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm