Dựa vào việc vẻ ngoài cũng khá ưa nhìn, hắn ta thường đi theo các bà vợ nhà giàu chơi mạt chược để ki/ếm chút tiền. Nhưng hắn lười biếng, không học hành lại ham rư/ợu chè, nghe đâu còn nghiện c/ờ b/ạc. Mẹ tôi, Hoàng Thu Bình, những năm qua cứ chắp vá c/ứu trợ hắn. Thực ra kiếp trước, tôi từng rất mong chờ hắn đến nhà. Hắn luôn cười tươi, thường khuyên mẹ tôi đối xử tốt với tôi hơn, là người duy nhất trong ngôi nhà lạnh lẽo này khiến tôi cảm nhận được chút tình thân. Nhưng mẹ tôi không thích, mặt mày sa sầm: "Lại thua bạc rồi hả? Tôi không có tiền!"

"Chị, giúp em đi mà, không phải đá/nh bạc đâu, lần này em đầu tư vào một dự án lớn, đợi em ki/ếm được tiền sẽ đưa chị và Thanh Thanh lên thành phố! M/ua nhà to!"

"Đừng có nói nhảm cái kiểu đó nữa!" Mẹ tôi bắt đầu vừa ch/ửi bới vừa rửa rau, ch/ặt th!t, "Lần nào ông chẳng nói thế? Tôi đưa tiền cho ông còn chưa đủ sao? Hả? Lúc trước nếu không phải ông cứ ba lần bảy lượt đến vòi tiền, chưa chắc tôi đã ly hôn! Ông còn mặt mũi mà nói à, hoặc là ở lại ăn cơm, hoặc là cút ngay!"

Bà quay lưng về phía cậu tôi, Hoàng Hà Viễn. Tôi không nhìn thấy, nhưng tôi đã thấy. Không biết có phải do cửa chính đã đóng hay không mà ánh sáng lờ mờ, sắc mặt Hoàng Hà Viễn trong một khoảnh khắc bỗng trở nên xa lạ và tàn đ/ộc. Tôi rùng mình một cái. Nhưng rất nhanh, Hoàng Hà Viễn lại treo lên gương mặt tươi cười dễ tính: "Chị, em biết chị một mình nuôi con gái không dễ dàng gì, em chỉ hỏi chút thôi mà, chị đừng gi/ận."

"Không có tiền thì thôi, không v/ay nữa, em tự nghĩ cách."

"Hôm nay đến đây, chủ yếu là nhớ tay nghề của chị, với lại thăm cháu gái của em! Tô Thanh, sắp thi đại học rồi nhỉ?"

Tôi lặng lẽ tránh bàn tay hắn. "Dạ đúng ạ, cậu."

"Càng lớn càng xinh, như đại minh tinh ấy, thừa hưởng hết những ưu điểm của bố mẹ..."

"Ông còn nhắc đến cái tên phụ bạc đó nữa thì đừng trách tôi!" Giọng mẹ tôi gào lên đầy khí thế, "Muốn ăn thì ăn, không ăn thì cút ngay!"

"Được được được, không nhắc, không nhắc nữa."

Lúc sắp đi, mẹ tôi cuối cùng vẫn không đành lòng, đưa cho Hoàng Hà Viễn 300 tệ. Sau đó bà lại ngồi một mình trên chiếc ghế sofa cũ, nhìn tấm ảnh cưới với bố tôi mà ngẩn người. Bà trông già nua và mệt mỏi, nhưng trong mắt lại thoáng qua vẻ ngơ ngác mất mát giống như một thiếu nữ thất tình.

"Hoàng Thu Bình, bà gh/ét tôi, có phải vì tôi trông giống Tô Thiều Niên không?" Tô Thiều Niên chính là bố tôi.

"Mày còn dám--"

"Nhưng đây là điều con có thể quyết định sao?" Tôi hít sâu một hơi, "Mẹ đòi hỏi vô độ, vì cung phụng em trai mẹ mà ông ấy bỏ vợ bỏ con, chọn cách bảo toàn tài sản của mình. Từ đầu đến cuối, có khâu nào là con có thể quyết định không?"

"Ý mày là tao sai à!?" Hoàng Thu Bình quả nhiên bắt đầu trợn mắt, tay đã vơ lấy cái phất trần.

"Đúng, mẹ sai rồi." Tôi bình tĩnh nói, "Mẹ sai vì không nên trói buộc cuộc đời mình vào đàn ông. Mẹ là vợ cũ của ai, là chị gái của ai, thật sự quan trọng hơn cả chính bản thân mẹ sao? Hoàng Thu Bình, điều đó thực sự quan trọng hơn cả việc những năm qua con đã cố gắng hết sức để làm một người con gái tốt của mẹ sao?"

Bốn mươi mấy tệ trong tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi vẫn không thể giữ được bình tĩnh. Tôi đang đợi câu trả lời của bà. Nhưng Hoàng Thu Bình lại im lặng trong bóng tối. Cho đến khi tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, bà mới gi/ật mình nhảy dựng lên, quay đầu đổi sang giọng điệu ngọt ngào, lả lơi: "Ơ, anh Vương, em đây, em đây. Đến chỗ anh ạ? Tiện không ạ? Được thôi, anh lái xe đến đón em nhé."

Nói xong bà bắt đầu nhanh chóng chỉnh tóc, tô son trước gương. Đi ngang qua tôi, bà nhướng mày thiếu kiên nhẫn: "Tránh ra."

Một giọt nước mắt lớn chực trào trong hốc mắt. Quả nhiên là vậy. Làm lại một lần nữa vẫn cứ như vậy.

"Mẹ hết th/uốc chữa rồi."

Bà hoàn toàn không để ý đến tôi, thậm chí không muốn nhìn tôi lấy một cái, xỏ giày cao gót rồi lắc lư cái eo đi ra ngoài.

"Hoàng Thu Bình! Mẹ thật sự hết th/uốc chữa rồi!" Tôi hét lên về phía cửa. Sau đó từ từ ngồi xổm xuống khóc. Đúng lúc đó, điện thoại vang lên. Giọng Lục Dịch Minh sạch sẽ, dứt khoát: "Xuống lầu. Tôi đợi cậu."

Thiếu niên mặc chiếc áo kẻ sọc, rộng thùng thình, một bên vai đeo cặp sách, đứng dưới ánh đèn đường. Tôi sụt sịt mũi, cố gắng điều chỉnh lại hình ảnh bản thân. Không ngờ Lục Dịch Minh trực tiếp nhét một gói khăn giấy qua: "Ngày xưa có trống eo An Tắc rung chuyển cát vàng, nay có tiếng sư tử hống của cô nàng thị trấn vang danh thiên hạ."

"Đi ch*t đi."

"Được rồi," giọng cậu dịu xuống, mang theo chút bất lực, "Lau đi."

"Cậu đều nghe thấy hết rồi?"

Cậu chậm rãi bước trên những bậc đ/á bên đường. "Ừ."

Tôi không biết sự im lặng của cậu có ý nghĩa gì. Là thương hại? Là đồng cảm? Hay là nhận ra gia đình đi/ên kh/ùng này của chúng tôi đã khiến cậu nảy sinh ý định rút lui? Từ kiếp trước đến kiếp này, hóa ra tôi vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi sự tự ti và cố chấp trước mặt cậu.

"Ngày đó, ngày tôi hẹn cậu gặp mặt trên mạng, cậu không bị tên Cường ca kia bắt được chứ?" Cậu bất ngờ lên tiếng.

"Ừ, không có."

Tôi nói xong, sực nhận ra có gì đó không đúng. "Hả??? Cậu... cậu biết là tôi?"

Tôi không dám nói mình là Tô Thanh—cô nàng bị người lớn chỉ trỏ là yêu nghiệt, trông giống mẹ, mặt mũi như hồ ly. Theo lý mà nói, sau khi sống lại chỉ có một mình tôi giữ lại ký ức thôi chứ? Trong nhận thức hạn hẹp của tên con trai thẳng này, lúc này tôi lẽ ra chỉ là một người bạn cùng học thôi chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm