Bọn họ cũng thấy mất mặt, chỉ đành bỏ ra số tiền này coi như phí bịt miệng.
Sau khi nhận bạc.
Dưới sự chứng kiến của trưởng bối hai nhà.
Ta và Lộ Vân Triệu cùng đi quan phủ hoàn tất thủ tục từ hôn.
Khoảnh khắc ấn quan phủ đóng xuống.
Lộ Vân Triệu đột nhiên lên tiếng.
「A Uyển, việc làm hôm nay của nàng khiến ta rất thất vọng.
「Mẫu thân ta nuôi dưỡng nàng bao năm, nàng lại cứ thế đứng nhìn thúc mẫu nàng ép bức, s/ỉ nh/ục bà ấy.
「Gia nghiệp Hầu phủ không dư dả, sáu vạn lượng là chi tiêu gần mười năm của phủ! Sao nàng nhẫn tâm được chứ.
「Dù ta không nên giả ch*t để định hôn sự cho nàng, nhưng Thẩm Thông cũng là do ta cất công lựa chọn kỹ càng, ta đối với nàng không thẹn với lòng.
「Mà nàng lại phụ sự kỳ vọng của ta dành cho nàng như thế.」
Tay ta ngứa ngáy muốn tặng cho hắn một cái t/át.
「Rốt cuộc là ai cho ngươi quyền kỳ vọng, đừng có phát đi/ên ở đây được không?
「Đừng ép ta truyền bá hết những việc tốt đẹp mà ngươi đã làm ra ngoài.」
Hắn lập tức c/âm nín, sắc mặt xanh mét.
Di mẫu cảnh cáo chúng ta.
「Tiền các ngươi cũng nhận rồi, nhớ kỹ những gì đã hứa với ta, đừng có ra ngoài mà ăn nói bậy bạ!
「Nếu các ngươi dám ra ngoài nói linh tinh, ảnh hưởng đến hôn nhân và tiền đồ của con ta, ta làm q/uỷ cũng không tha cho các ngươi đâu.」
Ta gật đầu, 「Đó là đương nhiên.」
Ra khỏi cửa, ta liền bắt đầu rêu rao khắp nơi.
Ta quản bà ta là ai, không tha cho ta ư?
Ta còn chẳng thèm tha cho bọn họ ấy chứ!
Trên xe ngựa về phủ, thúc mẫu mới có không gian riêng để tâm sự cùng ta.
Bà nhìn ta, vành mắt dần ửng đỏ.
Có biết bao lời muốn nói, lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Ánh mắt bà nhìn ta vừa xa lạ vừa thân thiết, vừa ngượng ngùng lại vừa dịu dàng.
Đây là lần đầu ta và bà gặp mặt.
Kiếp trước, ta gián tiếp hại ch*t bà, chúng ta đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa từng gặp mặt.
Cha ta và thúc thúc là anh em song sinh.
Cha ta ch*t vì trị thủy, bỏ mạng ngay tại nhiệm sở.
Tin dữ truyền về kinh thành, không ai dám nhận chức vụ còn khuyết của ông.
Nạn lũ lụt ở Định Châu vô cùng nghiêm trọng.
Trị không xong, thánh thượng sẽ ban ch*t, miệng lưỡi bách tính sẽ dìm ch*t.
Thế nhưng khả năng trị khỏi lại mong manh vô cùng, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng.
Như nhà ta, ba đời đều bỏ mạng trên đường trị thủy.
Khi thánh thượng đang lo lắng tìm người thay thế.
Thúc thúc đã đứng ra xin nhận lệnh.
Bệ hạ không đành lòng.
「Nhà họ Tống chỉ còn lại một nam đinh là khanh, nếu khanh cũng bỏ mạng, trẫm biết ăn nói thế nào với cha khanh đây?」
Ông nội vốn là thầy của bệ hạ.
Thúc thúc có ngoại hình rất giống ông nội, cách xử sự cũng cổ hủ y hệt.
「Ch*t tại nhiệm sở, là ch*t đúng chỗ, là vinh quang của thần.」
Thúc thúc đi rồi, đi suốt hai mươi năm, chưa từng đặt chân trở lại kinh thành.
Lũ lụt ở Định Châu đã được kh/ống ch/ế, gần mười năm nay, không còn cảnh lũ lụt phá vỡ đê điều, nhấn chìm ruộng vườn, dìm ch*t dân lành nữa.
Họ trấn thủ Định Châu, tận tụy đến hơi thở cuối cùng.
Thúc mẫu lau nước mắt, từ ái nói với ta.
「Thúc thúc con rất nhớ con, ông ấy vào cung bẩm báo công việc với bệ hạ rồi.
「Xem giờ giấc, chắc cũng sắp ra rồi.
「Con đã gặp đường huynh chưa? Nó chính là Trạng nguyên lang của kỳ thi lần này đấy.」
Ta sững sờ, lắc đầu.
「Chưa từng gặp, ngay cả tên cũng chưa từng nghe qua.」
Thúc mẫu cũng ngạc nhiên không kém.
Trong cuộc trò chuyện với thúc mẫu, ta mới biết, những năm qua, dù thúc thúc thúc mẫu không thể đến thăm ta, nhưng lễ tết đều viết thư cho ta.
Vậy mà ta chưa từng nhận được một bức nào.
Thúc mẫu lấy những bức thư hồi âm đưa cho ta.
Ta nhận ra đó là nét chữ của Lộ Vân Triệu.
Ngay cả việc đường huynh Tống Thanh vào kinh thi cử, từng đến nhà họ Lộ tìm ta, ta cũng hoàn toàn không biết gì cả.
Lộ Vân Triệu, hắn cứ thế c/ắt đ/ứt liên lạc giữa ta và gia đình thúc mẫu, khiến ta tưởng rằng gia đình thúc thúc ruột không thể trở thành chỗ dựa cho mình.
Nếu không phải kiếp trước, trước khi ta ch*t, A Vô đã nói cho ta biết.
Thúc thúc thúc mẫu biết tin ta tư bôn, lên kinh thành tìm ta, lại bị Lộ Vân Triệu m/ua chuộc thổ phỉ gi*t hại.
Sau khi trọng sinh, ta cũng sẽ không chủ động viết thư cho họ, thỉnh cầu họ vào kinh giúp ta từ hôn với nhà họ Lộ.
Ta đ/è nén sát ý đang sôi sục trong lòng, không khỏi chua xót tự giễu.
Lộ Vân Triệu, hắn thật sự tính toán quá chuẩn.
Nắm thóp từng bước đi của ta, hắn tính toán quá đỗi chính x/ác.
Hắn c/ắt đ/ứt liên lạc của ta với mọi người, kiểm soát các mối qu/an h/ệ xã giao, khiến ta tưởng rằng mình chỉ có thể dựa dẫm vào hắn.
Hắn biết đường huynh Tống Thanh đỗ Trạng nguyên, chỉ cần ta và Tống Thanh gặp nhau, huynh ấy sẽ trở thành chỗ dựa của ta ở kinh thành.
Vì vậy, hắn tranh thủ giả ch*t trước khi ta và Tống Thanh gặp mặt, muốn gả ta cho Thẩm Thông.
Chỉ cần ta rời kinh thành theo Thẩm Thông, đời này, dù là Tống Thanh hay thúc thúc thúc mẫu cũng không thể tìm được ta.
Đất trời mênh mông.
Muốn tìm một người khó khăn đến nhường nào?
Hắn thật sự, đáng ch*t.
Sau khi về phủ.
Ta bảo quản gia chuẩn bị cơm nước, đợi thúc thúc và đường huynh về dùng bữa.
Chập tối, chỉ có đường huynh một mình trở về.
Huynh ấy nhìn thấy ta, cười nói.
「Đường muội, bệ hạ giữ thúc thúc lại dùng cơm trong cung, huynh về dùng bữa cùng muội và mẫu thân.」
Tuy là lần đầu gặp mặt.
Ta lại cảm thấy thân thiết một cách kỳ lạ.
Khi dùng bữa, đường huynh hào sảng nói với ta.
「A Uyển, muội không cần sợ, muội là nữ nhi nhà họ Tống, chỉ cần không phải lỗi của muội, chúng ta đều sẽ bảo vệ muội.
「Người một nhà, vinh nhục cùng chia.
「Nhà họ Lộ chà đạp cô nương nhà ta như thế, lại còn muốn cưới con gái Thượng thư, bay lên cành cao, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.」