Hận tiêu tiêu

Chương 1

25/06/2026 20:34

A tỷ vì gi/ận dỗi vị hôn phu mà leo lên kiệu hoa của ta vào ngày xuất giá.

Nàng ta nghĩ rằng phu quân của ta đang hôn mê bất tỉnh, đợi qua ngày hôm sau trút gi/ận xong xuôi rồi đổi lại là được.

Thế là, ta bước vào tướng phủ.

Còn nàng ta thì bái đường cùng một con gà trống, trở thành thím dâu trên danh nghĩa của ta.

Nhưng ta không ngờ tới, sau ba ngày thành hôn, phu quân cứ quấn lấy ta không chịu rời giường.

Khiến cho ta lỡ mất hẹn ước với a tỷ.

Cho đến ngày về nhà mẹ đẻ, nàng ta vội vã tìm đến.

Dải lụa trên vai ta bị gi/ật ra, nhìn thấy vệt đỏ trên người, nàng ta không kìm được mà giáng cho ta một cái t/át.

"Đó là tỷ phu của ngươi, Khương Thiên Ý, ngươi còn biết liêm sỉ không?"

Ta nghiêng đầu.

Tay chạm lên khóe môi, sờ thấy một vệt m/áu.

Ta khẽ cười, thật nhẹ thật nhẹ:

"Thiên Ý muội muội, a tỷ không chấp nhặt với ngươi, chỉ là..."

Ta ngập ngừng, giả vờ nghi hoặc:

"Tỷ phu của ngươi tính tình nóng nảy, nếu như thấy ngươi làm khó ta thế này, e là sẽ nổi gi/ận đấy."

"Ngươi đi/ên rồi sao?"

Đồng tử a tỷ giãn ra, nhìn ta đầy khó tin:

"Không ngờ ngươi lại có ý đồ quyến rũ tỷ phu, chúng ta đã giao ước..."

"Là ta sai rồi."

Ta cụp mắt, hành lễ:

"Đó là cách gọi trước khi xuất giá, nay ta đã gả vào tướng phủ, lẽ ra nên theo phu quân mà gọi ngươi một tiếng thím dâu mới phải."

Thấy a tỷ trước mặt gần như phát đi/ên, ta lặng lẽ lùi lại một bước.

Khi nàng ta cầm ấm trà bên cạnh ném về phía ta, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi thân mật:

"Bảo Ý!"

Cửa gỗ mở rộng.

Người tới khẽ dựa vào khung cửa, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, thanh tú thoát tục.

Thiếu niên tài hoa tuyệt thế như vậy, chính là phu quân của Khương Bảo Ý ta, Tạ Nguyên Chiêu.

Ta nghiêng người khẽ gọi "phu quân".

Khi được ôm vào lòng, khóe môi ta không kìm được mà cong lên.

Hai kiếp làm người, ta đố kỵ Khương Bảo Ý bao năm, cuối cùng cũng như ý nguyện thay thế nàng ta.

Tên của nàng, thân phận của nàng, người thương của nàng.

Giờ đây, tất cả đều là của ta.

"Thím dâu?"

Tạ Nguyên Chiêu nghi hoặc, vẻ mặt không giấu nổi sự kinh ngạc và gi/ận dữ:

"Bảo Ý xưa nay dịu dàng, dù có làm phật lòng người cũng không đến mức này."

Ánh mắt chàng đanh lại, rơi vào chiếc ấm trà mà a tỷ đang cầm trên tay.

"Ta nhất định phải tìm tổ mẫu để phân xử!"

Nghe vậy, a tỷ sợ hãi làm rơi cả chén trà.

Nước sôi đổ lên cổ áo khiến nàng ta thét lên một tiếng, nhưng đôi mắt lại đờ đẫn.

Lâu không động đậy.

Tạ Nguyên Chiêu chẳng hề bận tâm, dắt tay ta bước ra ngoài.

Thấy ta không nói gì, chàng nghịch ngợm bóp nhẹ tay ta:

"Sao thế, tổ mẫu đ/áng s/ợ đến vậy sao? Làm cả hai chị em các nàng sợ đến ngây người như ngỗng gỗ rồi."

Ta cụp mắt.

Dưới hàng mi dài là một mảng tối, hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Quả thực rất đ/áng s/ợ.

Lão phu nhân tướng phủ góa bụa đã lâu, thích nhất là hànhz hạz con dâu.

Chỉ là nay thời thế đã xoay vần.

Kiếp trước, người bà ta hànhz hạz là ta.

Kiếp trước.

A tỷ cũng như bây giờ, leo lên kiệu hoa của ta.

Nhưng không phải vì gi/ận dỗi.

Mà vì trước khi cưới nàng ta đã ăn nằm với kẻ khác, sớm đã thất thân.

Vì sợ tân lang phát hiện, nên mới bắt ta thay nàng ta động phòng.

"Dù sao phu quân của ngươi cũng chẳng dậy nổi, chắc cũng chẳng làm được gì ngươi đâu."

"Khương Thiên Ý, ngươi nên cảm ơn ta đã cho ngươi cơ hội được làm đàn bà một lần."

Nàng ta nói năng hùng h/ồn, nhưng khi đến nhà chồng, nhìn thấy con gà trống thay thế Tạ Tự Sơn b/ệnh nặng bái đường, đêm đó nàng ta đã hối h/ận.

Ngày hôm sau, nàng ta khóc lóc tìm ta.

Ta bản tính nhu nhược, từ nhỏ đã được mẹ dạy phải không tranh không giành, phải nghe lời đích tỷ mới có cuộc sống tốt đẹp.

Nàng ta bảo đổi lại, ta liền ngoan ngoãn đổi lại.

Nhưng khi ta về nhà họ Tạ, thứ chờ đợi ta lại là gia pháp.

Mẹ của Tạ Tự Sơn ngồi trên cao, đầy gh/ê t/ởm:

"Ngươi đã ngưỡng m/ộ Nguyên Chiêu, sao còn tự hạ mình, leo lên giường của con ta?"

"Muốn chiếm cả hai phòng, giấc mộng ban ngày này quả là quá lớn rồi."

Khi đó, ta trăm miệng không phân trần được.

Chuyện a tỷ gi/ận dỗi đổi hôn sự đều bị mẹ ta dùng quyền lực ép xuống.

Mọi vết nhơ đều đổ hết lên đầu ta.

Mẹ chồng đinh ninh ta là kẻ lăng loàn, nay đây mai đó.

Bà ta cho rằng ta kh/inh thường con trai bà ta là Tạ Tự Sơn, lại còn có ý đồ bẩn thỉu với đứa cháu bảo bối Tạ Nguyên Chiêu, nên quyết tâm dạy dỗ ta.

"Khương Thiên Ý, ngươi có mệnh cách gì, tự ngươi không rõ sao?"

"Phu quân ngươi còn chưa kịp vén khăn che mặt đã tắt thở."

"Ngươi khắc ch*t hắn rồi."

"Ngươi đúng là sao chổi."

Phải rồi.

Ngày thứ hai sau khi thành hôn, vị chú dượng trên danh nghĩa, cũng là phu quân kiếp trước của ta, đã ch*t.

Ông ta vốn đã b/ệnh nặng, không thở nổi nữa, cứ thế mà đi.

Ta trở thành quả phụ.

Trên đầu đội thêm một cái mũ khắc chồng.

Những năm tháng ở nhà họ Tạ, ta sống không bằng ch*t.

Chỉ cần sơ sẩy một chút, đò/n roj của mẹ chồng sẽ giáng xuống.

"Sao chổi, tránh xa Nguyên Chiêu ra!"

"Đừng để vận đen của ngươi làm vấy bẩn hy vọng của tướng phủ chúng ta!"

Ta mỗi ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.

Ăn cơm thừa canh cặn, mặc áo vải thô sơ.

Vậy mà a tỷ lại trở về bên cạnh Tạ Nguyên Chiêu, trở thành Tạ thiếu phu nhân vinh quang tột bậc.

Ta thường thẫn thờ.

Nghĩ đến việc a tỷ quả thực thông minh vô cùng, bắt ta đêm tân hôn đeo khăn che mặt, lấy cớ thẹn thùng, không cho phép lên tiếng.

Tạ Nguyên Chiêu thật sự sủng ái nàng ta.

A tỷ thường về nhà mẹ đẻ, cũng thường tiện đường ghé thăm ta.

Nàng ta mặc gấm vóc lụa là, đầu đội trâm ngọc, ngồi trong cái sân nhỏ tồi tàn của ta, lạc quẻ vô cùng.

"Thiên Ý muội muội, ngươi nhìn xem, sao lại rơi vào nông nỗi này thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm