“Cô vào được nhóm thì phải cảm ơn bà chủ Lâm cho tử tế, người ta không chê cô, còn sẵn lòng làm ăn với cô đấy!”
Tôi bật cười thành tiếng.
Lâm Thục Nhàn kéo tôi vào nhóm, không chỉ muốn tôi tiếp tục chịu sự công kích, mà còn muốn vắt thêm một khoản từ tôi.
Tôi lập tức thấy hứng thú.
Trò chơi trẻ con kiểu này, tôi sẽ chơi cùng các người cho ra trò.
Tôi không lên tiếng, cũng không trực tiếp rời nhóm.
Bắt đầu lẳng lặng quan sát nội dung trong nhóm chat.
Ngày đầu tiên kinh doanh, Lâm Thục Nhàn đăng rất nhiều ảnh sản phẩm tinh xảo trong nhóm.
Giá niêm yết mỗi món đều cao gấp đôi giá cũ của tôi.
Thế nhưng, thái độ trong nhóm lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của tôi.
Không ít thành viên bên dưới tung hô:
“Bà chủ Lâm dùng nguyên liệu tốt, giá cao là chuyện bình thường!”
“Ủng hộ! Có thể ăn được đồ ăn an tâm ngon miệng, tốn thêm chút tiền cũng chẳng là gì!”
“Chà, nhớ lại giá của Thẩm Gia trước kia, là biết nguyên liệu của cô ta có vấn đề thế nào rồi… đừng có lấy bánh ngọt cân ký ở cửa hàng tiện lợi ra để lừa chúng ta.”
Người trong nhóm kẻ tung người hứng, trong đó không thiếu những khách quen suốt ba năm qua của tôi.
Họ thừa biết tôi luôn công khai minh bạch nguyên liệu, chưa bao giờ dùng hàng kém chất lượng.
Vậy mà giờ đây lại giả c/âm giả đi/ếc.
Xem ra tất cả đều vì khoản bồi thường 500 tệ chưa lấy được mà vẫn còn ôm h/ận với tôi.
Tôi tiếp tục giữ im lặng.
Sáng sớm ngày thứ hai, khi tôi đang ăn sáng món đặc sản ở Đại Lý tại homestay, điện thoại lại rung lên.
Các thành viên lần lượt khoe ảnh bánh của Lâm Thục Nhàn, thi nhau khen ngợi:
“Ngon! Đây mới là vị của bánh ngọt chứ!”
“Trước kia Thẩm Gia làm nhạt nhẽo quá, ăn xong chẳng còn vị gì trong miệng!”
“Tôi thấy Thẩm Gia này chỉ là kỹ thuật không đạt, xưởng nhỏ mà cũng dám mở tiệm, thật gh/ê t/ởm!”
Lâm Thục Nhàn nhanh chóng trả lời bên dưới.
“Nguyên liệu tốt, dù vị có ngọt thì cũng là cực kỳ lành mạnh!”
“Mọi người cũng đừng công kích bà chủ Thẩm nữa, cô ấy chỉ là vì tiết kiệm chi phí, không nỡ dùng nguyên liệu tốt cũng không muốn tốn tiền đào tạo kỹ thuật thôi.”
Miệng cô ta nói là muốn dẹp yên dư luận, nhưng lại đăng bằng cấp đào tạo làm bánh của mình lên nhóm, rõ ràng là đang đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi chụp màn hình lại từng đoạn chat, cất điện thoại rồi tiếp tục thưởng ngoạn cảnh đẹp ngoài cửa sổ.
Thành phố nhỏ phía Tây Nam này có nhịp sống chậm hơn thành phố miền Bắc của chúng tôi, cũng giàu tình người hơn.
Tôi thong dong thư giãn hai ngày, trong lòng cảm thấy sự bình yên chưa từng có.
Ngày thứ ba, tôi mở điện thoại như thường lệ, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, đồng tử tôi co rút lại.
Nhóm chat hoàn toàn bùng n/ổ.
Không còn đuổi theo nịnh hót Lâm Thục Nhàn như hai ngày trước, các thành viên lúc này thậm chí không rảnh để gõ phím, mà trực tiếp gửi tin nhắn thoại dài.
Mỗi tin đều dài đúng 60 giây.
Chị Trần, mẹ bỉm sữa ở tầng trên nhà tôi, vừa khóc vừa nói:
“Bà chủ Lâm! Cô không phải nói bánh ở tiệm trẻ con cũng ăn được sao? Tại sao bé nhà tôi ăn xong thì nôn tháo, giờ còn sốt cao nữa!”
“Đưa đến b/ệnh viện bác sĩ bảo bị viêm dạ dày ruột cấp tính, tôi cần cô cho tôi một lời giải thích!”
Nhìn tờ phiếu chẩn đoán chị Trần gửi lên, Lâm Thục Nhàn bình thản đáp:
“Dạ dày trẻ con yếu ớt, biết đâu là do ăn cái gì khác mới bị b/ệnh, bánh tôi b/án chính tôi cũng đang ăn đây, tuyệt đối không vấn đề gì.”
Lời vừa dứt, Tiểu Chu, một nhân viên văn phòng, cũng gửi ngay một tin nhắn thoại dài:
“Tôi là người kiên trì tập thể dục mà ăn xong cũng đ/au bụng đây! Vừa nãy ở nhà vệ sinh công ty suýt nữa thì ngất xỉu, khó chịu đến mức suýt gặp Diêm Vương rồi!”
“Bà chủ Lâm, cô thổi phồng chất lượng tốt như vậy, lại còn nhấn mạnh ngày nào cũng nướng mới, đừng bảo là lấy đồ cũ quá hạn ra để lừa dối người tiêu dùng đấy chứ?”
Lâm Thục Nhàn nhanh chóng đáp lại:
“Dân văn phòng thường ngày thức khuya nhiều, thể chất kém, ăn đồ nguyên liệu cao cấp đột ngột cơ thể sẽ không hấp thụ được, đ/au bụng là bình thường.”
Sau đó còn có người khiếu nại trong nhóm, cũng bị cô ta vênh váo đáp trả lại.
“Các người bảo ăn bánh gi/ảm c/ân tôi làm mà vẫn b/éo, sao không nghĩ là do chính mình không giữ được cái miệng nên lén ăn đồ khác?”
“Còn người bảo ăn xong bị dị ứng, tôi nói thẳng luôn, tiệm của tôi không hoan nghênh những người yếu ớt mẫn cảm như các người đến tiêu dùng!”
“Trước kia các người ăn quá nhiều thứ bẩn thỉu của Thẩm Gia, giờ đột nhiên được ăn hàng cao cấp của tôi nên không thích nghi được thôi!”
Lời vừa nói ra, những người vừa nãy còn ồn ào đòi lời giải thích đều im bặt.
Mọi người tin theo lý lẽ của Lâm Thục Nhàn, hoàn toàn bị cô ta dắt mũi.
“Bà chủ Lâm nói đúng… chắc chắn là cơ thể chúng ta chưa tạo được sự thích nghi với nguyên liệu cao cấp.”
“Bé nhà tôi chắc chắn là đi học về lén ăn mì cay nên mới đ/au bụng, không phải tại bánh của bà chủ Lâm!”
“Nghĩ lại thì gần đây tôi đúng là hay thức khuya… trao đổi chất kém hẳn đi, đầu óc hồ đồ nên mới lên đây trách móc bà chủ Lâm, thật sự xin lỗi.”
Nhóm chat lại trở về bầu không khí của hai ngày trước, ngoài việc tung hô Lâm Thục Nhàn ra.
Từng người một đều tag ID của tôi vào, ch/ửi bới thậm tệ trong nhóm.
“Đều tại cô, kẻ buôn b/án vô lương tâm! Chính cô đã nuôi cơ thể chúng tôi trở nên yếu ớt như vậy!”
“Tôi đang đứng trước cửa nhà cô gõ cửa nửa ngày rồi, sao không dám ra đối chất với chúng tôi? Xem ra đúng là làm chuyện x/ấu nên chột dạ rồi!”
Tôi gi/ật mình, mở camera thông minh trước cửa nhà ra.