Trong video thời gian thực, trước cửa nhà tôi đang có một đám đông tụ tập nhốn nháo. Chị Trần, mẹ bỉm sữa, dẫn theo con trai mình, dùng sức giẫm mạnh lên tấm thảm trước cửa nhà tôi.
“Tiểu Bảo ngoan, muốn tè thì cứ tè vào đây! Tè càng xa càng tốt!”
Thằng bé thật sự tụt quần, tè thẳng trước cửa nhà tôi.
Dì Lý đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng:
“Ôi chao, con trai chị giỏi giang hiểu chuyện quá, đã biết cách tự đòi lại công bằng cho mình rồi!”
Anh Trương đ/á mạnh mấy cái vào cửa nhà tôi, cuối cùng còn nhổ một bãi đờm đặc:
“Hồi đó tiệm ăn sáng của tôi đáng lẽ phải tiếp tục mở, dù thế nào cũng không thể để hàng xóm ăn phải đồ hỏng cô ta b/án!”
Tiểu Chu, nhân viên văn phòng, còn hung hăng hơn, vác hẳn một thùng sơn đỏ tạt thẳng lên cửa nhà tôi.
“Chính vì trước kia cứ ăn đồ của con buôn gian á/c này mà tôi cứ đ/au bụng suốt, vì thế mà lỡ mất cuộc họp quan trọng, suýt nữa bị sếp đuổi việc!”
Nhìn cửa nhà mình trở nên bẩn thỉu nhếch nhác qua màn hình, mắt tôi chẳng hề chớp lấy một cái.
Tôi mở máy tính, sao lưu tất cả ảnh và video bằng chứng vào USB.
Nằm im chịu trận lâu như vậy.
Vì chặng đường khởi nghiệp ba năm không thẹn với lòng này, đã đến lúc phải về tính sổ cho ra trò rồi.
Nhưng nào ngờ Lâm Thục Nhàn còn không có giới hạn hơn tôi tưởng.
Vừa về đến khu chung cư chưa kịp lên lầu, tôi đã bị hai người mặc đồng phục chặn lại.
Một người trong số đó đưa thẻ chứng nhận cho tôi xem, là người của Cục Giám sát Thị trường.
“Cô Thẩm, có người thông qua đường dây nóng 12315 tố cáo cô trong thời gian mở tiệm đã cân thiếu, nguyên liệu không đúng thực tế, có dấu hiệu lừa dối người tiêu dùng.”
“Xin cô phối hợp với chúng tôi để điều tra.”
Tôi đặt vali xuống, thản nhiên lên tiếng:
“Tôi đã đóng cửa tiệm rồi.”
Nhân viên thực thi pháp luật vẫn chặn đường tôi, giọng điệu nghiêm túc:
“Đóng cửa không có nghĩa là miễn trách nhiệm, chúng tôi vẫn cần truy c/ứu hành vi vi phạm pháp luật trước đây của cô.”
Thấy tôi bị thẩm tra, Lâm Thục Nhàn thong dong bước từ trong tiệm ra.
“Hai đồng chí, tôi ở đây có ghi chép đầy đủ lúc đòi quyền lợi trong nhóm chat.”
Cô ta lấy ra một tập hồ sơ dày cộp, bên trong toàn là lịch sử trò chuyện mà cô ta dẫn dắt người khác đăng tải cái gọi là “ảnh bằng chứng đòi quyền lợi”.
Ngoài ra, Lâm Thục Nhàn còn rút ra một xấp hóa đơn, đắc ý liếc nhìn tôi.
“Đây là biên lai khi chúng tôi m/ua bánh của Thẩm Gia, trên đó hiển thị rõ số gram bánh đáng lẽ phải có, không khớp với số cân thực tế của chúng tôi.”
Tôi nhìn kỹ lại, đầu óc bỗng chốc ù đi.
Định dạng của những tờ biên lai này giống hệt loại tôi vẫn thường dùng, thậm chí còn có cả hình mờ (watermark) cửa hàng do chính tôi thiết kế ở góc dưới bên phải.
Nhưng những chiếc bánh đó đều là hàng tặng kèm trong hoạt động, vốn dĩ không cần xuất hóa đơn.
Ánh mắt tôi hướng vào trong tiệm, lập tức hiểu ra và mỉm cười.
“Bà chủ Lâm, xem ra cô rất ưng ý các loại thiết bị tôi m/ua lúc trước nhỉ.”
“Những thiết bị này sau khi tôi đóng cửa đều đã chuyển về ban công nhà tôi hết rồi, sao giờ lại xuất hiện trong tiệm cô?”
Tôi thích thú đi dạo một vòng trong tiệm, mỉm cười:
“Cái lò nướng lớn này là của tôi, trên đó còn có miếng dán nhỏ tôi tự dán.”
“Cái máy nhào bột ở góc này cũng là tôi m/ua, theo tôi ba năm rồi, không nỡ b/án.”
Tôi đi đến quầy thu ngân, nhìn Lâm Thục Nhàn đang tái mét mặt mày:
“Còn cái máy in hóa đơn này… xì, sao mà quen mắt thế nhỉ?”
Tôi thao tác vài cái trên máy tính, rất nhanh máy in đã nhả ra một tờ biên lai.
Cầm lên xem, trên đó hiển thị rõ ràng hình mờ cửa hàng của tôi.
Tôi cầm tờ biên lai đó run run trước mặt mọi người, thu lại nụ cười giả tạo:
“Hóa ra tờ biên lai mà bà chủ Lâm gọi là bằng chứng, đều là dùng máy của tôi tự làm giả.”
“Trước khi truy c/ứu hành vi gọi là lừa dối người tiêu dùng của tôi, có phải nên giải thích trước xem cô đã đột nhập vào ban công nhà tôi để tr/ộm những thiết bị này như thế nào không?”
Lâm Thục Nhàn há miệng hồi lâu, cuối cùng ấp úng nói:
“Ai, ai biết được! Ban công nhà cô không phải muốn vào là vào được, đừng hòng chuyển hướng câu chuyện, tạt nước bẩn lên người tôi!”
Trong đám đông đang hóng hớt lập tức có người đứng ra bênh vực Lâm Thục Nhàn:
“Đúng đấy! An ninh khu chung cư tốt như vậy, ai mà dại dột đi làm chuyện tr/ộm cắp vặt!”
“Tôi thấy cô chỉ vì bị ép đóng cửa nên phát b/ệnh hoang tưởng thì có, nhìn cái gì trong tiệm cũng tưởng là của mình!”
Những người này miệng thì nói an ninh khu chung cư, tự cho mình là cao thượng, nhưng ai nấy đều tham gia vào việc phá cửa nhà tôi.
Còn về ban công.
Tôi bấm vài cái trên điện thoại, phát đoạn video giám sát đám mây thông minh.
“Nếu là ở tầng cao, thì vào ban công đúng là hơi khó thật.”
“Nhưng tôi ở tầng hai, không cần thang, chỉ cần giẫm lên cục nóng điều hòa là trèo vào được.”
Mọi người nhìn cảnh tượng trong video, lập tức hít một hơi lạnh.
Trong video, một người đàn ông giẫm lên cục nóng điều hòa, lấy một đống dụng cụ ra loay hoay vài cái, lưới chống tr/ộm bị tháo rời ngay lập tức.
Sau khi hắn thản nhiên bước vào ban công nhà tôi, liền như đang chọn quà, chuyển hết các thiết bị tôi để trên ban công xuống dưới.
Mà người tiếp ứng bên dưới, chính là Lâm Thục Nhàn.
Video kết thúc, tôi nhìn người đàn ông đang lặng lẽ cúi đầu trong đám đông.