Lòng tham của con người, xưa nay vốn là thứ khó lường nhất.
Cho dù họ là những khách hàng quen thuộc đã đồng hành cùng tôi từ ngày đầu mở tiệm đến nay.
Nhìn mọi người lần lượt cúi đầu, tôi thở dài, cuối cùng chậm rãi nói:
“Còn những việc bẩn thỉu mà các người làm trước cửa nhà tôi, tôi đều đã giữ lại bằng chứng.”
“Những chuyện còn lại, các người cứ đến đồn cảnh sát mà từ từ giải thích.”
Nghe thấy tôi muốn báo cảnh sát, chị Trần, mẹ bỉm sữa, là người đầu tiên xông ra.
“Tiểu Thẩm, không được đâu! Tôi là mẹ đơn thân, nếu tôi bị bắt đi thì bé nhà tôi không ai chăm sóc!”
Tôi nhướng mày, nhìn đứa trẻ đầy mỡ màng bên cạnh chị ta.
“Chị Trần, giờ chị mới biết hối h/ận sao? Lúc trước sao còn dạy con trai mình đến tè trước cửa nhà tôi?”
Đứa trẻ bị tôi điểm danh, lập tức đứng thẳng tắp, không dám thở mạnh.
Tiểu Chu, nhân viên văn phòng, đẩy đẩy gọng kính, r/un r/ẩy lắp bắp lên tiếng:
“Chị Thẩm… tôi, tôi chỉ là nhất thời nóng gi/ận nên mới làm ra chuyện thất đức đó.”
“Chị đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, lần này bỏ qua cho tôi đi… tôi mới tìm được việc làm không lâu, thật sự không thể thất nghiệp lần nữa!”
Tôi cười khẩy, ánh mắt lạnh băng:
“Cánh cửa đó là tôi mới thay đầu năm nay, lắp khóa thông minh tự động, tổng cộng hơn bốn nghìn tệ.”
“Bị thùng sơn đỏ của anh tạt vào, giờ khóa cửa hỏng hoàn toàn, tấm cửa cũng phải thay mới toàn bộ.”
“Anh bảo tôi không truy c/ứu, vậy ai đền bù số tiền tôi mất trắng này?”
Tiểu Chu nghe vậy, rũ đầu xuống như mất hết xươ/ng cốt, sau đó đi/ên cuồ/ng tự t/át vào mặt mình.
C/ầu x/in sự tha thứ như một gã hề, vừa đáng thương vừa nực cười.
Đến lúc này, những người khác cũng không dám đến c/ầu x/in tôi nữa.
Chỉ là với vẻ mặt thành khẩn, họ tiến lại gần tôi, lần lượt xin lỗi.
“Tiểu Thẩm… chúng tôi thực sự xin lỗi cô, sau khi nghe lời Lâm Thục Nhàn thì nghĩ rằng muốn ki/ếm chút tiền từ cô rất dễ, nên đã bị m/a xui q/uỷ khiến…”
“Thực ra chúng tôi vốn chẳng thích bánh của Lâm Thục Nhàn, vừa dầu mỡ vừa ngọt khé cổ, chẳng ngon chút nào.”
“Còn cái gọi là chứng chỉ đào tạo làm bánh cô ta đăng trong nhóm, cũng là chúng tôi tìm người P (chỉnh sửa) giúp cô ta, dùng chính cái ảnh cô đăng trên trang cá nhân trước đó…”
Những chuyện này họ không nói tôi cũng sớm biết.
Lâm Thục Nhàn bước chân vào ngành bánh ngọt, đừng nói là tay ngang, cô ta vốn chẳng có chút kinh nghiệm nào.
Nhìn những bức ảnh sản phẩm cô ta đăng trong nhóm ngày đầu tiên, tôi đã biết đó là bánh nhập sỉ giá rẻ.
Giá sỉ mỗi phần thấp đến mức không thể thấp hơn, nhưng lại bị cô ta b/án lại với giá cao gấp gần mười lần.
Không chỉ lừa dối khách hàng bằng cái mác làm thủ công, mà còn không coi sức khỏe người khác ra gì.
Nhiều chiếc bánh đã mốc meo, cô ta vẫn ngang nhiên b/án.
Đừng nói là người già trẻ nhỏ, ngay cả thanh niên khỏe mạnh ăn vào cũng dễ sinh b/ệnh.
Siêu lợi nhuận, lương tâm đen tối.
Tôi lắc đầu nhìn Lâm Thục Nhàn đang nằm liệt trên đất.
Kẻ bị lòng tham che mờ mắt, cuối cùng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.
Cảnh sát nhanh chóng đến nơi, đưa từng người về đồn để điều tra.
Còn tôi cũng cung cấp toàn bộ hồ sơ bằng chứng cho phía cảnh sát.
Sau khi mọi người bị đưa đi, hiện trường bỗng chốc trở nên vắng lặng.
Tôi nhìn cửa tiệm đã thay đổi hoàn toàn, lòng cảm thấy trăm mối ngổn ngang.
Chiếc lò nướng lớn và máy nhào bột công nghiệp mà năm xưa tôi cắn răng bỏ số tiền lớn m/ua về, đã bị Lâm Thục Nhàn dùng đến bẩn thỉu.
Dùng xong không vệ sinh, bột và vết dầu mỡ bám dính đầy trên đó, sau khi khô lại thì rửa thế nào cũng không sạch.
Khu vực đón khách tôi cất công trang trí, cũng bị cô ta biến thành kho chứa đồ, bàn ghế đẹp đẽ đều bị cô ta b/án lại, thay vào đó là đống tạp vật bừa bãi.
Tôi nhắm mắt lại, thở dài thườn thượt.
Đang định rời đi, một bóng người chậm rãi bước về phía tôi.
Là dì Lý.
Bà ngập ngừng vò tay, muốn nói gì đó nhưng mãi không thốt nên lời.
Có lẽ vì sự ăn ý của hàng xóm nhiều năm, tôi giúp bà nói ra:
“Dì Lý, dì muốn hỏi sau này tôi có định tiếp tục mở tiệm ở đây nữa không, đúng không?”
Thấy ánh mắt dì sáng lên, tôi mỉm cười lắc đầu, ánh mắt kiên định.
“Tôi không muốn nữa.”
“Ba năm qua kinh doanh tốt thì tốt thật, nhưng tôi quả thực chẳng ki/ếm được bao nhiêu tiền.”
“Làm lụng vất vả suốt ba năm, dốc sức mang đến thực phẩm lành mạnh cho hàng xóm.”
“Cuối cùng nhận ra, tất cả chỉ là tự cảm động chính mình.”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay dì Lý đang nắm lấy tay mình, dưới ánh nhìn đầy tự trách và xót xa của dì, tôi quay lưng rời đi không ngoảnh lại.
Hình ph/ạt dành cho những kẻ đó nhanh chóng được đưa ra.
Vì tội tung tin đồn nhảm, phỉ báng và gây rối trật tự công cộng.
Tiểu Chu, chị Trần và những người khác bị tạm giam 15 ngày, ngoài ra còn phải bồi thường thiệt hại liên quan cho tôi.
Còn Lâm Thục Nhàn và anh Trương.
Ngoài những tội danh trên, họ còn dính líu đến xâm nhập trái phép và tr/ộm cắp gia cư.
Tội chồng thêm tội, cuối cùng bị tuyên án ba năm tù giam.
Ngày chuẩn bị chuyển nhà, cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ dồn dập.
Mở cửa ra xem, là ông chủ nhà.
Ông cười tươi nhìn tôi, trên mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng lúng túng.
“Tiểu Thẩm à, chú đến lần này là muốn thay mặt mọi người thương lượng với cháu một chuyện.”