“Hàng xóm trong khu dân cư đã kể hết mọi chuyện cho chú nghe rồi, lúc đó chú cũng không nhìn rõ người, nên đã vội vàng sang nhượng cửa hàng cho Lâm Thục Nhàn.”

“Nếu cháu không vạch trần những chuyện này, chú cũng không biết sau đó cô ta còn làm ra những trò gh/ê t/ởm gì nữa…”

“Chú à.”

Tôi day day huyệt thái dương, không đủ kiên nhẫn mà ngắt lời ông.

“Chú có chuyện gì thì nói thẳng đi, cháu còn đang bận đây.”

Ông ta liếc mắt nhìn vào bên trong, ướm lời:

“Là thế này, chú nghĩ sẽ giảm thêm tiền thuê nhà cho cháu, để cháu quay lại tiếp tục mở tiệm.”

“Phí quản lý sau này chú cũng bao luôn cho cháu, cháu cứ yên tâm mà b/án hàng!”

Ông ta vừa dứt lời, ở cầu thang lại xuất hiện một nhóm người.

Là những khách hàng thường xuyên ghé tiệm của tôi trước đây.

Lần náo lo/ạn này họ không hề tham gia, nhưng giờ đối diện với tôi, họ lại có vẻ cẩn trọng một cách kỳ lạ.

Một cô gái nhỏ trong số đó lên tiếng trước:

“Chị Thẩm, ba năm nay chúng em đã quen ăn bánh chị làm rồi, chị đóng cửa tiệm một cái là chúng em chẳng biết đi đâu m/ua bữa sáng nữa.”

“Chú chủ nhà đến nói với chị cũng là ý của chúng em, tất cả mọi người đều hy vọng chị có thể quay lại tiếp tục làm.”

Đối diện với những gương mặt quen thuộc ấy, hình ảnh buổi c/ắt băng khánh thành lúc mới khai trương lại hiện về.

Khi đó tiệm mới mở, chưa có tiếng tăm gì.

Chính họ đã tự phát gửi những lẵng hoa đến, tổ chức cho tôi một buổi lễ khai trương.

Nhìn ánh mắt chân thành và khẩn thiết của họ, tôi chậm rãi thở ra một hơi.

“Xin lỗi, tôi không thể đồng ý với mọi người.”

Tôi chỉ vào những thùng giấy và kiện hàng đã đóng gói sẵn trong phòng khách, bình thản nói:

“Căn hộ này tôi đã sang nhượng lại rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ có người thuê mới chuyển đến.”

“Còn cửa tiệm dưới lầu kia, có lẽ sau này cũng sẽ có người khác tiếp quản.”

“Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng sẽ không phải là tôi.”

“Tôi biết mọi người thích tay nghề của tôi là thật, nhưng tôi thực sự cần một khoảng thời gian nghỉ ngơi thật tốt.”

Điện thoại vang lên, là người của công ty chuyển nhà đã đến.

Tôi xách vali lên, gật đầu với họ xem như lời chào tạm biệt.

Ba năm thoáng chốc trôi qua, khách hàng cứ đến rồi lại đi.

Đổi lại là sự thiếu ngủ triền miên và những vết thương nghề nghiệp, nhưng tôi cũng thực sự đã trưởng thành vượt bậc.

Tôi chưa bao giờ hối h/ận vì đã tiếp quản cửa tiệm này, nhưng cũng sẽ không còn luyến tiếc gì thêm nữa.

Chuyện tương lai thế nào, cứ thuận theo tự nhiên.

Tôi đã có một tâm thế mạnh mẽ và kiên định hơn để đối mặt với mọi thứ.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió chiều thổi dài

Chương 7
Cập kê xong, mẫu thân định hôn sự cho ta. Ta lòng không cam nguyện, lén lút trao đổi thư từ cùng một nam tử. Mỗi khi người nọ không vui, liền hẹn ta đến miếu Sơn Thần mà hôn lấy hôn để. Lần nào cũng hôn đến mức chân ta nhũn ra. Lại một lần đang ân ái, ta bỗng thấy thiên thư hiện ra: 【Nữ chủ đến bao giờ mới hay biết, kẻ thư từ qua lại và kẻ đang hôn nàng vốn chẳng phải là một!】 【Thực ra người gặp gỡ nàng bấy lâu nay chính là huynh đệ tốt của Hứa Thanh Viễn đó!】 【Thương thay cho Hứa Thanh Viễn, còn đang mong ngóng ngày từ chiến trường trở về, vợ con đề huề, nào ngờ chớp mắt mọi thứ đều sắp thành của huynh đệ mất rồi.】 Ta khẽ giật mình. Thấy người trước mặt lại sắp đặt nụ hôn xuống, ta vội vàng nhắm mắt. Có được hôn là tốt rồi. Biết nhiều quá thì chẳng còn được hôn nữa đâu.
Cổ trang
0
Huyết Hung Y Chương 12
Bì Thi Ca Hí Chương 10