"Khoan đã, hôm nay tôi uống chút rư/ợu, đầu óc hơi không tỉnh táo, anh để tôi về suy nghĩ thêm đã."

Tôi kéo bạn thân gần như bỏ chạy thục mạng.

Đêm đó về nhà, nằm trên giường nhìn trần nhà, tôi vẫn thấy như đang nằm mơ.

Giang Vũ là anh em tốt nhất của Hứa Trạch An.

Tôi quen Hứa Trạch An năm năm, yêu nhau ba năm.

Mỗi lần nhìn thấy tôi, Giang Vũ chưa bao giờ có sắc mặt tốt, lúc nào cũng lạnh như tiền.

Tôi còn tưởng anh ta gh/ét tôi lắm.

Không ngờ anh ta lại bảo, ngay lần đầu gặp mặt đã yêu tôi rồi.

Tôi vẫn thấy chuyện này quá đột ngột.

Những ngày sau đó, tôi cứ né tránh Giang Vũ.

Ngày hôm nay, tôi đến một quán cà phê âm nhạc mới khai trương ngồi suốt nửa buổi.

Đột nhiên nghe thấy tiếng cười khúc khích của con gái phía sau.

"Anh Trạch An, anh nhìn người phụ nữ kia xem, có phải là cô bạn gái trước đây của anh không?"

Tôi cứng đờ người tại chỗ.

Nhìn qua lớp kính đối diện, thấy Hứa Trạch An đang ôm ấp thân mật một cô gái khác đi về phía tôi.

"Phải rồi, nhưng giờ đã là người yêu cũ rồi."

Khóe miệng Hứa Trạch An nhếch lên vẻ mỉa mai.

Cô gái kia cố tình hỏi với giọng điệu khoa trương, "À, sao lại thế ạ?"

Hứa Trạch An cười lạnh.

"Còn có thể vì sao nữa?"

"Cứ khăng khăng đòi sính lễ trên trời, loại đàn bà thực dụng hám tiền như thế thì có gì đáng để cưới?"

"Chia tay trước, để cô ta tĩnh tâm một thời gian."

Giọng Hứa Trạch An không lớn không nhỏ, nhưng đủ khiến những vị khách xung quanh phải ngoái nhìn.

Tôi không nhịn được mà nắm ch/ặt tay, hốc mắt cũng bắt đầu đỏ hoe.

Chỉ là 99.000 tệ sính lễ, sao lại thành giá trên trời?

Cô gái bên cạnh liếc nhìn tôi đầy thâm ý.

Bỗng nhiên bật cười khẩy.

"Đúng là tự coi mình như món hàng để b/án, cái thứ gì mà đòi 99.000 tệ, bị đàn ông chơi miễn phí mấy năm rồi, còn đáng giá bao nhiêu tiền nữa chứ?"

Cô gái cười khúc khích, vòng tay ôm lấy cổ Hứa Trạch An.

"Anh Trạch An, người thông minh tuấn tú như anh, chắc chắn có khối cô gái xếp hàng muốn gả cho anh đấy."

Nhìn cảnh tượng thân mật quá mức của họ, dạ dày tôi không khỏi cồn cào.

Giờ đây chuyện không còn nằm ở khoản sính lễ nữa.

Mới chia tay được mấy ngày, Hứa Trạch An đã dây dưa với người phụ nữ khác như vậy.

Chẳng biết chừng lúc còn yêu tôi, anh ta cũng đã làm ra những chuyện quá quắt như thế này.

Tuy nhiên, Hứa Trạch An không hề nhận ra tâm lý của tôi.

Anh ta vẫn đang đắc ý vì lời của cô gái kia.

"Nghe thấy chưa?"

Hứa Trạch An đ/á nhẹ vào chân tôi.

"Sính lễ bằng không, em không chịu lấy anh, thì khối người muốn lấy anh đây này."

"Nếu không phải nhờ anh em tốt Giang Vũ nhắc nhở, suýt chút nữa anh đã mắc mưu em, bị lừa mất 100.000 tệ rồi."

Tôi sững người.

"Anh nói là, Giang Vũ gợi ý anh không cần sính lễ sao?"

Hứa Trạch An khựng lại, rồi mất kiên nhẫn lên tiếng.

"Chứ còn gì nữa? Giang Vũ đã bảo loại đàn bà như em chỉ biết nhìn vào tiền, còn khuyên anh đừng để bị khoản sính lễ nhà em b/ắt c/óc."

Vừa nói, anh ta vừa cố tình giơ điện thoại lên.

"Không tin em xem này, đây là tin nhắn cậu ấy gửi cho anh tuần trước, nói rằng đối phó với loại thực dụng thì phải cứng rắn, một xu cũng không được đưa!"

Trong khoảnh khắc, tôi bừng tỉnh.

Thảo nào đã thỏa thuận xong số tiền sính lễ, về quê ăn Tết xong lại đột ngột lật kèo.

Đồ ng/u này, bị người ta giăng bẫy mà không hề hay biết.

Đúng lúc ngẩng đầu lên, tôi thấy Giang Vũ đang đứng ở cửa ngó nghiêng.

Mấy ngày nay, Giang Vũ cứ tìm tôi khắp nơi, cố gắng tạo ra đủ mọi "cuộc gặp tình cờ".

Trước đây còn thấy lạ, giờ thì mọi chuyện đã thông suốt.

"Giang Vũ, tôi ở đây."

Tôi vẫy tay gọi anh ta, mắt Giang Vũ sáng rực lên, lập tức chạy lại.

Ngay trước mặt Hứa Trạch An và cô gái kia, tôi gi/ận quá mất khôn, nắm lấy tay Giang Vũ.

"Tôi đồng ý làm bạn gái của anh."

"Chỉ có một điều kiện."

"Anh phải tuyệt giao hoàn toàn với Hứa Trạch An."

Giang Vũ không chút do dự gật đầu đồng ý.

"Được, Tiểu Hi, anh nghe em tất cả."

Anh ta liếc nhìn Hứa Trạch An đầy lạnh lùng, rồi quay sang tôi cười dịu dàng.

"Đừng nói là tuyệt giao với loại cặn bã như Hứa Trạch An, dù em có bảo anh đá/nh cho hắn một trận, anh cũng sẵn lòng."

Nhìn bàn tay chúng tôi nắm ch/ặt lấy nhau.

Hứa Trạch An lập tức biến sắc.

Nhưng không ngờ chỉ trong một khoảnh khắc.

Hứa Trạch An lại ôm eo cô gái kia, cười lớn.

"Hai người? Nếu hai người mà thành đôi được, tôi xin livestream đứng trồng cây chuối ăn phân."

Ánh mắt Hứa Trạch An đầy ẩn ý, đá/nh giá bàn tay đang nắm ch/ặt của chúng tôi.

"Giang Vũ, dù tôi không biết tại sao cậu lại đồng ý với Cố Hi, phối hợp với cô ta diễn vở kịch này."

"Nhưng tôi biết chắc hai người không thể nào là thật."

Có gì mà không thể.

Tôi đang định kéo Giang Vũ tiến thêm một bước, nhưng Giang Vũ đã bị Hứa Trạch An nhanh chân gọi đi mất.

Tôi giả vờ như vô tình ngồi lại, nhưng vẫn nghe thấy tiếng đối thoại của họ vọng lại.

"Này Giang Vũ, cậu là anh em tốt của tôi, tôi cũng biết cậu gh/ét Cố Hi nhất mà."

"Trước đây nếu không phải cậu bày mưu cho tôi, tôi đã chẳng tiết kiệm được 99.000 tệ sính lễ đó."

"Đợi tôi cưới được cô ta với giá 0 đồng, lúc đó mời cậu đi uống rư/ợu."

Giang Vũ đứng bên cạnh cười lạnh.

"Vậy thì tôi phải cảm ơn cậu trước rồi."

"Cậu không sợ tôi 'đào tường' nhà cậu à?"

Hứa Trạch An thản nhiên vỗ vỗ vai Giang Vũ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm