"Với cậu á, tôi còn không hiểu sao?"

"Bình thường cậu gh/ét Cố Hi nhất mà."

"Đã diễn kịch với cô ta thì cứ diễn cho trót, cứ phớt lờ cô ta thêm vài ngày nữa, Cố Hi sẽ ngoan ngoãn đến c/ầu x/in tôi thôi."

"Đến lúc đó dù không có nổi một xu sính lễ, cô ta cũng sẽ cam tâm tình nguyện gả cho tôi."

Giang Vũ cười lạnh: "Hừ, sao cậu chắc chắn thế?"

"Bạn gái tôi thì tất nhiên tôi phải chắc chắn rồi."

Hứa Trạch An ra vẻ chính đáng.

"Dù sao chúng tôi cũng bên nhau ba năm, cô ấy yêu tôi đến mức nào, chẳng lẽ tôi không rõ sao?"

"Giờ cô ấy chỉ đang gi/ận dỗi nhất thời, không chấp nhận được việc không có sính lễ, đợi hai hôm nữa cô ấy nghĩ thông suốt, tôi m/ua bó hoa đến dỗ dành, cô ấy chắc chắn sẽ lại ngoan ngoãn tha thứ cho tôi thôi."

Hứa Trạch An cứ tưởng mình nắm thóp được tôi, nhưng tôi chỉ biết nhếch mép cười kh/inh bỉ.

Hóa ra sự thấu hiểu của tôi trong mắt anh ta lại là dễ bị dắt mũi.

Nhưng anh ta không biết.

Anh ta muốn đợi tôi hồi tâm chuyển ý, thì đời này kiếp này cũng không đợi được đâu.

Khi rời đi, Hứa Trạch An ôm eo cô gái bên cạnh, khiêu khích liếc nhìn tôi vài cái.

"Cố Hi, đợi khi nào em nghĩ thông rồi thì gọi điện cho anh."

"Nếu không thì em biết rồi đấy—"

"Dù là không có sính lễ, thì những cô gái muốn gả cho anh vẫn xếp hàng dài theo đuổi anh thôi."

Cút đi cho khuất mắt tôi.

Sau khi họ rời đi, Giang Vũ lái xe đưa tôi về.

Trên đường, tôi cúi đầu, hơi do dự mở lời.

"Xin lỗi nhé."

"Vừa rồi tôi đồng ý với anh, có phải là quá bốc đồng rồi không?"

Thấy Hứa Trạch An kích động mình như thế, lúc đó trong đầu tôi chỉ còn mỗi suy nghĩ đó.

Giờ bình tĩnh lại nghĩ kỹ, có lẽ như vậy không công bằng với Giang Vũ.

"Không bốc đồng."

Giang Vũ cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt dịu dàng lan tỏa.

"Câu nói này, anh đã đợi suốt ba năm rồi."

Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp, vội quay mặt đi, giả vờ nhìn những bông hoa ven đường.

"Ai bắt anh đợi đâu..."

"Từ lần đầu tiên gặp em ở bữa tiệc sinh nhật của Hứa Trạch An,"

Anh ấy tự nói tiếp.

"Em mặc váy trắng, ôm đàn guitar hát bài 'Tiểu tình ca', hát lạc tông tận đẩu tận đâu, nhưng lại cười tươi hơn bất cứ ai."

Tôi ngẩn người, chuyện x/ấu hổ đó chính tôi còn sắp quên mất rồi, vậy mà anh ấy vẫn nhớ.

"Hứa Trạch An luôn bảo em bám người, nhưng anh biết là vì em sợ hắn tăng ca đói bụng, ngày nào cũng đi đường vòng để đưa cơm cho hắn."

"Hắn nói em thực dụng, nhưng anh đã từng thấy em lén giấu tiền thưởng cuối năm vào trong quà sinh nhật, để tạo bất ngờ cho hắn."

"Em không biết lúc đó anh gh/en tị đến mức nào đâu."

Giang Vũ dừng bước, nhìn tôi đầy nghiêm túc: "Tiểu Hi, em rất tốt, là hắn không xứng."

Gió xuân cuốn lấy lọn tóc tôi, mơn trớn trên má.

Hóa ra bao năm qua, những hy sinh không được Hứa Trạch An trân trọng, vẫn luôn có người nhìn thấy.

Tôi bỗng nhớ ra điều gì đó, không nhịn được hỏi.

"Nếu anh luôn chú ý đến tôi như vậy,"

"Thì trước đây, tại sao anh luôn lạnh lùng với tôi?"

Anh ấy cười.

"Sợ mình gh/en đến phát đi/ên, sợ mình không nhịn được mà cư/ớp người từ tay Hứa Trạch An."

"Hứa Trạch An là bạn nối khố của anh, anh luôn nghĩ, chỉ cần em hạnh phúc, thì dù nhìn em bên cạnh hắn cũng không sao. Nhưng hắn ngày càng quá đáng, anh..."

Anh ấy không nói tiếp, nhưng tôi hiểu.

Những sự xa cách cố ý đó, thực chất là sự kìm nén tình cảm.

Chuyện đã nói rõ, tôi và Giang Vũ càng ngày càng gần gũi, tôi cũng thấy được một khía cạnh vô cùng dịu dàng khác của anh ấy.

Hôm trước tôi nói trên trang cá nhân là muốn đi Disney chơi trò mới.

Ngày hôm sau Giang Vũ đã lái xe đến dưới lầu đón tôi, bảo đã m/ua sẵn hai tấm vé.

Tôi nói muốn ăn bánh bao áp chảo tí hon ở phía tây thành phố.

Nửa tiếng sau, Giang Vũ đã xách túi bánh bao nóng hổi đến tìm tôi.

Chu đáo hơn, tỉ mỉ hơn và quan tâm hơn Hứa Trạch An nhiều.

Anh ấy thậm chí còn đưa tôi về nhà chơi, cho tôi xem những phong thư chưa gửi trong phòng làm việc.

Mỗi một bức thư đều viết cho tôi.

Chứa đựng đầy ắp tình yêu thương.

Đến mức chính tôi xem xong cũng không khỏi chấn động.

"Xem xong những thứ này, em có thấy anh hèn hạ không, âm thầm như con chuột cống, tơ tưởng đến bạn gái của anh em mình?"

Tôi lắc đầu, kiễng chân lên nhẹ nhàng ôm lấy anh ấy.

"Giang Vũ, cảm ơn anh."

Cảm ơn anh đã cho em biết, em xứng đáng được yêu thương.

Khi biết tôi và Giang Vũ đang bên nhau, miệng cô bạn thân kinh ngạc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.

"Cậu nói cái gì? Khoản sính lễ 0 đồng mà tên khốn Hứa Trạch An đưa ra lại là do tên Giang Vũ đó bày mưu sao?"

"Đúng là tâm cơ thật, xem ra hắn đã dự mưu từ lâu để theo đuổi cậu rồi."

Bạn thân lắc vai tôi.

"Tiểu Hi, cậu đừng có mà hồ đồ nhé, cậu và Giang Vũ cứ thế mơ hồ bên nhau, cậu có thực sự thích anh ta không?"

"Còn nữa, mấy hôm trước chẳng phải cậu còn yêu Hứa Trạch An sống ch*t sao? Sao cai nghiện nhanh thế."

Tôi im lặng cười cười: "Tớ nghĩ, Hứa Trạch An trong lòng tớ không còn quan trọng đến thế nữa rồi."

Bạn thân ngẩn người: "Sao lại nói vậy?"

Hôm đó chân tôi bỗng bị trẹo.

Giang Vũ không nói hai lời, bế thốc tôi lên đưa đến b/ệnh viện lấy th/uốc.

Kết quả lại đụng mặt Hứa Trạch An đang đi cùng một cô em KTV trang điểm lòe loẹt.

"Đã bảo đi chậm thôi, bao nhiêu sức lực anh đều dùng hết lên người tôi rồi, bác sĩ còn bảo là vỡ hoàng thể đây này."

Cô gái kia cứ càm ràm, Hứa Trạch An cũng chỉ biết khúm núm dỗ dành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm