Hóa ra mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay anh từ lâu.
Ảnh hưởng dư luận từ những tin tức tiêu cực đó quả nhiên không thể xem thường.
Chỉ trong vòng nửa tháng.
Hứa Trạch An hoàn toàn trở thành kẻ chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đá/nh.
Ngay cả những cô gái từng m/ập mờ với hắn trước đây, sau khi nhìn rõ bộ mặt thật của hắn, cũng đều tránh xa như tránh tà.
Hứa Trạch An chạy đôn chạy đáo đi xem mắt, nghe nói một ngày xem mắt 8 lần, nhưng chẳng có cô gái nào chịu ở bên hắn.
Nhất là sau khi nghe về những trải nghiệm kỳ quặc trước đây của hắn.
Lại còn cặp kè với gái quán hát.
Trên người còn mắc phải những căn b/ệnh không sạch sẽ.
Càng chẳng có cô gái nào dám lại gần.
Nghe nói sau đó, danh tiếng của Hứa Trạch An đã thối nát hoàn toàn.
Hắn cũng mất việc, không thể trụ lại ở Hải Thành được nữa.
Hắn đã tìm đến tôi và c/ầu x/in Giang Vũ không ít lần.
"Giang Vũ, tao đã nhường bạn gái cho mày rồi, c/ầu x/in mày nể tình anh em chúng ta một thời gian, hãy giúp tao với."
"Tao bây giờ đến cơm cũng sắp không có mà ăn, chẳng lẽ mày thật sự muốn trơ mắt nhìn tao không còn đường sống sao?"
Giang Vũ lạnh lùng đ/á hắn ra.
"Đừng diễn nữa."
"Hứa Trạch An, mày là đàn ông, đến chút bản lĩnh này cũng không có thì nuôi vợ con kiểu gì?"
"Tao bây giờ thực sự cảm thấy may mắn vì lúc trước Tiểu Hi đã không chọn mày."
"Nếu cô ấy mà theo mày chịu khổ như thế này, tao thậm chí còn có ý định gi*t ch*t mày đấy."
Hứa Trạch An tuyệt vọng gào khóc, thảm hại ôm lấy đùi Giang Vũ.
"Tao sai rồi, tao thực sự sai rồi, c/ầu x/in mày hãy tha cho tao đi."
"Giang Vũ, chẳng phải trước đây chúng ta là anh em tốt sao? Tại sao mày lại muốn dồn tao vào chỗ ch*t?"
Giang Vũ hừ lạnh một tiếng.
"Kẻ phụ vợ, trăm đường tài lộc đều tan biến."
"Hứa Trạch An, loại đàn ông như mày, đáng đời cả đời cô đ/ộc lẻ loi."
Giang Vũ nói xong những lời này, lạnh lùng bỏ lại hắn rồi nắm tay tôi quay người rời đi.
Lên xe, Giang Vũ tự tay thắt dây an toàn cho tôi.
"Kẻ đáng gh/ét cuối cùng cũng đi rồi."
Giọng anh dịu dàng xen lẫn chút ý cười.
"Tiểu Hi, tối nay em muốn ăn gà hầm nồi sắt hay lẩu? Chúng ta ăn mừng một chút nhé."
Tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Hứa Trạch An tập tễnh rời đi trong dáng vẻ thảm hại, không nhịn được mà bật cười.
"Vậy thì ăn lẩu đi."
"Hết"