Vị tướng quân giáp bạc dẫn binh xông vào ch/ém gi*t, trường thương như rồng cuộn.
Chỉ trong chốc lát, đã ch/ém gi*t sạch quân địch.
Chàng ghìm ngựa cúi người.
Đôi mắt dưới mũ giáp lộ vẻ sắc bén, quét qua bàn tay phải nát bấy và vũng m/áu dưới thân ta.
“Bùi phu nhân?”
Giọng nói quen thuộc, gương mặt quen thuộc.
Là Phó Mộng Châu.
Cấp trên của Bùi Lâm, vị tướng trấn thủ biên thành.
Vậy là, ta được c/ứu rồi.
Phó Mộng Châu một tay nhấc bổng ta từ trong bùn đất,
quăng lên lưng ngựa.
“Bám ch/ặt vào!”
Ta mềm nhũn sau lưng chàng, cánh tay phải tàn phế buông thõng vô lực.
M/áu và nước mắt nhòe nhoẹt cả khuôn mặt.
Chàng dẫn tàn quân thủ thành liều ch*t xông ra khỏi vòng vây.
đ/ao quang ki/ếm ảnh, m/áu th!t văng tung tóe.
Ta mơ màng, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của chàng và tiếng lưỡi đ/ao cắm vào da th!t vang lên không dứt.
Không biết đã qua bao lâu.
Tiếng ch/ém gi*t dần xa.
Chúng ta cuối cùng cũng thoát khỏi tòa thành ch*t chóc đó.
Trong doanh trại tạm thời, bách tính sống sót của biên thành tụ lại một nhóm, tàn quân một nhóm.
Tổng cộng lại cũng chẳng quá ba trăm người.
Ai nấy đều mặt mày lấm lem, ai nấy đều mang thương tích.
Có quân y đến xử lý vết thương cho ta.
Xươ/ng cổ tay phải nát vụn, gân mạch đ/ứt lìa.
Đứa trẻ cũng không còn, mẫu thể khí huyết tổn hao nghiêm trọng.
Quân y thở dài ngao ngán.
Phó Mộng Châu đứng ngoài trướng, bóng lưng trầm mặc.
Ta trong trướng cắn ch/ặt răng, không hề kêu một tiếng đ/au đớn.
Đến khi có thể gượng dậy, ta liền dùng tay trái giúp quân y giã th/uốc, phân loại thảo dược.
Tiên lực đã tan biến, nhưng y thuật của ta vẫn còn, vẫn có thể giúp ích.
Phó Mộng Châu ban đầu chỉ giữ khoảng cách lịch sự, thậm chí khuyên bảo ta nên nghỉ ngơi nhiều hơn.
Ta không đáp, chỉ tiếp tục công việc.
Thay khăn lạnh cho binh sĩ sốt cao, rửa sạch mủ loét cho vết thương của bách tính.
Tay trái vụng về, nhưng chưa bao giờ chịu dừng lại.
Lâu dần, ánh mắt Phó Mộng Châu nhìn ta dần thay đổi.
Từ xa cách, đến dò xét.
Rồi đến một tia cảm động khó lòng che giấu.
Trên đường lưu vo/ng, xóc nảy khôn cùng.
Chàng luôn lặng lẽ chia thêm cho ta một phần lương khô.
Đêm đến đóng quân, ngoài trướng của ta luôn có thêm một thân binh canh gác.
Đi mãi đến phủ Bình Giang, đội ngũ cuối cùng cũng được an định.
Ta ngẩng đầu nhìn miếu Hoàng Cô trước mặt, lặng người không nói.
“Nàng muốn mở y quán ở đây sao?”
Phó Mộng Châu không biết đến từ lúc nào, đứng bên cạnh ta trầm giọng hỏi.
Ta gật đầu.
Đây là ngôi miếu thờ cha mẹ ta, ta từ đây mà ra, tự nhiên cũng nên trở về nơi này.
Phó Mộng Châu không hỏi thêm, lặng lẽ lo liệu mọi thứ cho ta.
Chẳng bao lâu sau, Từ An Đường đã được mở ra.
Ban đầu, bách tính không mấy tin tưởng.
Dù sao ta cũng đ/ứt tay phải, lại là thân nữ nhi.
Nhưng thân binh trong doanh trại của Phó Mộng Châu thường xuyên đến chỗ ta xem thương, bốc th/uốc.
Dần dần, danh tiếng cũng vang xa.
Ta vừa chẩn trị kê đơn cho bách tính nơi đây, vừa bắt đầu khổ luyện châm c/ứu bằng tay trái.
Đối diện với hình vẽ huyệt vị mà luyện đến tận nửa đêm.
Sự gian nan trong đó không cần phải nói.
May thay, trời không phụ người có công,
cuối cùng cũng có thành quả.
Danh hiệu Y Tiên Âm Nương cũng lan truyền khắp vùng Giang Nam.
Những khi không phải trực chiến, Phó Mộng Châu lại đến chỗ ta.
Có khi mang theo gạo lương, có khi chỉ lặng lẽ giúp phơi th/uốc, quét dọn sân vườn.
Chàng không hỏi chuyện quá khứ, ta cũng chẳng nhắc lại.
Giữa chúng ta lời nói rất ít.
Nhưng ở thành phố xa lạ này, chàng là bóng hình duy nhất ta quen thuộc.
Thời gian như dòng nước, lặng lẽ trôi qua.
Ta dần quen với việc dùng tay trái viết chữ, bốc th/uốc, châm c/ứu.
Quen với hương th/uốc thoang thoảng trong y quán.
Mùa xuân ẩm ướt của Giang Nam luôn dịu dàng như vậy, dường như có thể vỗ về tất cả.
Ta sẽ không còn nghĩ đến gió cát nơi biên cảnh.
Càng không nghĩ đến kẻ đã vứt bỏ ta mà đi.
Cho đến tận lúc này.
Bùi Lâm lại quỳ trước mặt ta.
Bằng tư thế hèn mọn nhất, x/é toạc mọi vết s/ẹo cũ.
Ta nhìn hắn.
Nhìn người đàn ông mà ta từng yêu bằng cả trái tim.
Trong lòng đã sớm không còn tình ý.
Chỉ còn lại mối h/ận lạnh thấu xươ/ng.
Bùi Lâm vẫn đang khóc lóc c/ầu x/in.
Bàn tay nắm lấy vạt váy ta gân xanh nổi rõ, y hệt như lúc ta nắm lấy hắn năm xưa.
Ta quay mặt đi, không nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt nước mũi của hắn nữa.
Khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười.
“Bùi tướng quân hôm nay quỳ cầu, quả là diễn một màn tình thâm nghĩa trọng rất đạt.”
“Nhưng rốt cuộc là thật lòng hối cải, hay vì vị Quý phi đang b/ệnh nặng trong cung kia, e rằng chỉ có Bùi tướng quân tự mình hiểu rõ thôi nhỉ?”
Lời ta vừa dứt, sắc mặt Bùi Lâm thay đổi ngay lập tức.
Thiếu chút nữa là viết bốn chữ “kinh hoảng thất sắc” lên mặt.
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Quý phi b/ệnh nặng, b/ệnh tình trầm trọng khó dậy, Thái y viện bó tay.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, tờ cáo thị treo thưởng lớn cầu y đã truyền khắp thiên hạ từ kinh đô Lâm An.
Năm đó Bùi Lâm rơi xuống vực bị thương nặng.
Xươ/ng sườn g/ãy đ/âm thủng tim phổi, gần như cận kề cái ch*t.
Là ta dùng Chức Mệnh Tiên Thuật, mới c/ứu được một mạng cho hắn.
Hắn tuy không biết thân phận thật của ta, nhưng biết y thuật của ta cao siêu.
Thêm vào đó ba năm nay.
Danh tiếng “Y Tiên Âm Nương” có thể cải tử hoàn sinh đã vang dội.
Lần này hắn tìm đến, đâu phải vì tình cũ.
Rõ ràng là đến cầu y cho người trong lòng hắn mà thôi.
Suốt ba năm trời.
Từ kinh đô Lâm An đến phủ Bình Giang, xe ngựa đi chậm cũng chỉ mất bốn năm ngày đường.
Nếu hắn thực sự muốn tìm, lẽ ra đã sớm đến rồi.
Cớ sao phải đợi đến tận hôm nay!
Bùi Lâm thấy ánh mắt giễu cợt của ta,
vội vàng lên tiếng.
“Nam Âm! Nàng nghe ta giải thích, ta đã sớm muốn đến tìm nàng rồi!”
“Chỉ là… chỉ là quân vụ bận rộn, thực sự không thể dứt ra được…”