Tôi thở dài một tiếng, "Có thể sao? Đây là quà bạn thân tôi m/ua cho, nó thích làm mấy trò quái đản ấy mà."
Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ "bạn thân".
Trịnh Dư gật đầu, cậu ta cũng có một đứa bạn thân, thỉnh thoảng lên cơn là lại khiến cậu ta x/ấu hổ muốn độn thổ ở nơi công cộng.
Tôi vươn tay định gi/ật lại chiếc đồng hồ.
Đồ của anh em tốt mà bị cái tên thiểu năng này đụng vào, tôi thấy khó chịu vô cùng, nên lúc gi/ật lại cũng rất mạnh tay.
Lục Hoài ch*t cũng không chịu buông, đồ đạc trên bàn trong lúc chúng tôi xô xát rơi hết xuống đất, động tĩnh ngày càng lớn.
Đúng lúc có người đi ngang qua cửa, nghe thấy tiếng cãi vã liền tò mò đẩy cửa vào hóng chuyện.
Lục Hoài dường như nghĩ ra điều gì đó, bất ngờ lao thẳng ra ngoài.
"Mọi người mau ra đây xem này!"
Tiếng hét lập tức thu hút một đám đông đồng nghiệp.
Hắn đỏ hoe mắt gào thét:
"Tống Chi Vân câu dẫn vợ tôi, bắt vợ tôi m/ua đồ hiệu cho hắn, vợ tôi còn đang mang trong mình giọt m/áu của tôi, tôi đã xuống nước khuyên hắn đừng phá hoại tình cảm vợ chồng tôi rồi.
Sáng nay hắn lại bắt vợ tôi m/ua cho chiếc đồng hồ mấy trăm nghìn, tôi chất vấn thì hắn nhất quyết không thừa nhận!
Trên tờ hóa đơn chuyển phát nhanh viết rõ ràng là vợ tôi gửi!
Tôi yêu vợ tôi, cũng yêu kết tinh tình yêu trong bụng cô ấy, tôi biết phải làm sao đây!"
Những người ngồi bên ngoài hầu hết là nhân viên cấp dưới, không biết thân phận thật của tôi.
Thấy Lục Hoài mắt rưng rưng, khóc lóc thảm thiết, họ dễ dàng tin ngay lời hắn.
Một số người trong công ty thấy vậy càng thêm c/ăm phẫn, những ánh nhìn sắc lẹm như d/ao ki/ếm chĩa thẳng vào tôi.
"Không ngờ Tống Chi Vân lại là loại người này, làm kẻ thứ ba thì không có kết cục tốt đẹp đâu!"
"Trơ trẽn thật đấy, đi cư/ớp vợ đang mang th/ai của đồng nghiệp."
"Tôi còn tưởng nhà hắn khá giả, hóa ra mấy cái đồng hồ đồ hiệu đó đều là nhờ làm 'bạch kiểm' mà có."
"..."
Tôi đứng tại chỗ không lên tiếng, muốn xem xem Lục Hoài định làm trò gì mà muốn x/é chuyện này ra lớn như vậy.
Quả nhiên, hắn quay người lại, trên mặt còn vương lệ nhưng biểu cảm lại đầy vẻ đắc thắng.
"Đồ vợ tôi m/ua thì đều nên là của tôi.
Cậu trả lại chiếc đồng hồ trên tay đi, rồi trả lại tất cả những gì vợ tôi đã m/ua cho cậu, tôi sẽ miễn cưỡng tha thứ cho cậu.
Dù sao thì ai cũng có lúc phạm sai lầm."
Hắn lại bắt đầu diễn vai người tốt bụng, nhưng tôi đời nào để hắn được như ý.
"Cậu cứ khăng khăng nói tôi là kẻ thứ ba, hay là gọi 'chị Văn' của cậu ra đây đối chất ngay tại chỗ đi?"
Sắc mặt hắn biến đổi trong chốc lát.
"Chị Văn trăm công nghìn việc, tôi là cha của đứa trẻ, không muốn làm phiền chị ấy thêm nữa!"
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt hắn, tự nhiên thấy được sự thay đổi trong biểu cảm đó.
Trước mặt mọi người, tôi lớn tiếng nói:
"Thế này mà chưa phải chuyện lớn à? Cậu vu khống tôi, làm hỏng danh dự của tôi, sao tôi phải bỏ qua! Nếu cậu không gọi vợ cậu ra đối chất, thì báo cảnh sát giải quyết!"
Gia Cát Hoằng gật đầu:
"Đúng đấy Lục Hoài, chuyện này tốt nhất nên tìm đương sự hỏi cho rõ.
Nếu có hiểu lầm, thì Tống Chi Vân còn mặt mũi nào mà làm việc trong công ty nữa?"
Lục Hoài co rúm lại, nhìn thấy ánh mắt dò xét của mọi người.
Cuối cùng hắn đành đồng ý.
"Các người chờ đấy, đợi vợ tôi đến, Tống Chi Vân đừng hòng mà sống yên ổn trong cái công ty này nữa!"
Chẳng mấy chốc, quản lý Trương xuất hiện.
Cô ấy chạy hớt hải tới hỏi có chuyện gì.
Lục Hoài đã lau sạch nước mắt, lúc này lại đỏ hoe mắt, đáng thương chỉ vào tôi tố cáo:
"Chị Văn~ sao chị lại m/ua đồng hồ đắt tiền thế này cho hắn, không phải chị hứa là sau này chỉ có mình em thôi sao?"
Con ngươi Gia Cát Hoằng như muốn rớt ra ngoài.
Trịnh Dư cũng mang vẻ mặt như vừa ăn phải phân.
Các đồng nghiệp khác còn kinh ngạc hơn.
Chỉ vì Lục Hoài mới ngoài hai mươi, mà quản lý Trương không những đã ngoài bốn mươi, dáng người lại m/ập mạp, trên mặt còn có một nốt ruồi lớn!
Tôi thầm nghĩ quả nhiên là vậy.
Trước đó Lục Hoài nhìn tr/ộm được tin nhắn quản lý Trương rủ tôi đi ăn.
Nên hắn đã lầm tưởng bạn gái tôi là quản lý Trương!
Còn quản lý Trương nhìn theo hướng ngón tay của Lục Hoài.
Mồ hôi lạnh lập tức tuôn rơi.
Tôi khoanh tay, chậm rãi trêu chọc:
"Quản lý Trương, nghe nói chị m/ua cho tôi một chiếc đồng hồ, còn m/ua rất nhiều túi xách nữa ạ?"
Quản lý Trương cố nén sự bất an trong lòng, quay đầu nhìn Lục Hoài, rồi nhìn theo hướng tay hắn thêm lần nữa.
X/ác nhận lần hai rằng người Lục Hoài chỉ vào đúng là tôi.
Người vừa nói cũng đúng là tôi.
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hoàn toàn ch*t lặng.
"Tống, Tống tiên sinh, anh đang nói..."
Lục Hoài lại nắm lấy bàn tay đầy mồ hôi của cô ấy, bất mãn nói:
"Chị Văn chị nói đi, cái tên 'bạch kiểm' này cứ cãi chày cãi cối với em, làm em mất mặt quá!"
Quản lý Trương, tức Trương Văn, nhìn tôi với ánh mắt đầy c/ầu x/in.
Thấy Lục Hoài vẫn đang lảm nhảm hạ thấp tôi.
Cô ấy lập tức quát lớn:
"Tung tin đồn nhảm về đồng nghiệp, gây sự thị phi! Cậu bị sa thải rồi!"
Lục Hoài sững sờ tại chỗ.
Giây tiếp theo, hắn gào thét đi/ên cuồ/ng:
"Chị lại còn bao che cho hắn! Chị đang mang trong bụng con của em đấy! Bây giờ chị bắt hắn xin lỗi em ngay! Trả lại hết đồ cho em rồi đuổi việc hắn! Không thì em không nhận đứa con trong bụng chị đâu!"
Trương Văn mồ hôi lạnh đẫm trán, cô ấy vội vàng lau vội.