Bố chồng và Tôn Kiện nhận ra có điều chẳng lành, cũng xông lên định cư/ớp lại đứa bé.
Nhưng Triệu Khoan, gã đàn ông siêu nam này, đã không làm tôi thất vọng. Nhìn thì g/ầy gò, nhưng sức lực thực chất khỏe hơn cả bò: "Phun cái gì, đây là con trai của Triệu Khoan tao. Là giống nòi của nhà họ Triệu tao."
Hắn rút d/ao đ/âm một nhát vào bố chồng, rồi nhấn đầu Tôn Kiện vào trong thùng nước tiểu.
Mẹ chồng sợ hãi hét lớn, Triệu Khoan cười lạnh, túm tóc bà đ/ập mạnh vào tường: "Bà già ch*t ti/ệt, ồn ào quá!"
Cổ mẹ chồng lệch sang một bên, ngất lịm đi.
Lý Ngọc sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, đái ra cả quần.
Tôi chỉ tay về phía cô ta, nói với Triệu Khoan: "Cô ta cũng đang mang th/ai con trai của anh đấy."
Triệu Khoan nhếch mép, ném đứa bé vào tường rồi cười quái dị tiến về phía Lý Ngọc: "Con đàn bà này trông cũng được đấy, xứng đáng để đẻ con cho tao."
Lý Ngọc mặt c/ắt không còn giọt m/áu, há miệng ra rồi cũng ngất xỉu.
Tôi xoa xoa tay, khép cửa lại cho họ rồi sải bước rời đi.
Lần tiếp theo nghe tin về họ là một tháng sau.
Hóa ra, sau vụ náo lo/ạn của Triệu Khoan, họ mới biết chủ nhân của chiếc "quần l/ót tổng tài" chính là hắn.
Mẹ chồng hối h/ận đến ruột gan tím tái, sinh ra một đứa con siêu nam, mỗi ngày mệt đến mức không nhắm nổi mắt, đã thế còn bị bố chồng ghẻ lạnh.
Bà ta muốn tái hôn, nhưng bố chồng đã sớm tằng tịu với mấy bà bạn già của bà, còn đem chuyện x/ấu của bà ta đi rêu rao khắp nơi.
Mẹ chồng giờ x/ấu hổ đến mức không dám ra khỏi cửa.
Bà ta từng nghĩ đến việc đem đứa con siêu nam vào trại trẻ mồ côi, nhưng Triệu Khoan không chịu.
Hắn đe dọa bà, nói rằng nếu không nuôi đứa bé lớn khôn, hắn sẽ móc hết tim gan phèo phổi của bà ra cho chó ăn.
Cuộc sống của mẹ chồng khổ không tả xiết.
Nhưng đây là do bà tự chuốc lấy, đúng không nào?
Lý Ngọc vì sợ hãi Triệu Khoan mà bị sảy th/ai, lại sợ bị hắn trả th/ù nên đành khai thật.
Đứa con của cô ta là do cô ta đi chơi đêm ở hộp đêm, thác lo/ạn với đám đàn ông mà có.
Sau đó chẳng ai nhận.
Cô ta mới muốn học theo mẹ chồng, đổ vạ lên đầu Hoắc Chấn Đình.
"Vợ ơi, anh biết sai rồi, em về nhà với anh được không?" Tôn Kiện vừa khóc vừa quỳ xuống trước mặt tôi: "Con tiện nhân Lý Ngọc đó đã bị anh đuổi đi rồi, sau này gia đình bốn người chúng ta sống hạnh phúc bên nhau, được không em?"
Ha.
Tôi đâu có sở thích làm kẻ đổ vỏ.
"Tôn Kiện, chúng ta đã ly hôn rồi." Tôi ném tờ giấy ly hôn vào người hắn: "Anh còn dám đến làm phiền tôi, đừng trách tôi không khách khí."
Dù sao, bây giờ tôi cũng là phú bà nắm trong tay 30 triệu rồi.
Tôi muốn tìm kiểu trai trẻ nào mà chẳng được? Việc gì phải bám lấy gã cà tím héo úa như Tôn Kiện?
Tôn Kiện nhìn tờ giấy ly hôn với vẻ mặt bàng hoàng: "Không thể nào, anh... anh ly hôn với em lúc nào chứ?
"Tờ giấy này là giả."
Tôi mỉa mai nhìn hắn: "Lúc anh chuẩn bị đi làm con trai của Hoắc Chấn Đình, chẳng phải anh sợ tôi chiếm lợi của nhà anh nên đòi ly hôn sao?
"Thỏa thuận ly hôn cũng chính là anh ký tên rồi đưa cho tôi đấy thôi."
Tôn Kiện ngồi bệt xuống đất, ôm lấy chân tôi khóc lóc thảm thiết: "Anh sai rồi, anh hối h/ận rồi.
"Chúng ta tái hôn đi, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.
"Nhà mình vì đứa con siêu nam đó mà n/ợ lãi cao, nếu em không cùng anh gánh vác, anh ch*t chắc rồi."
Tôi bực bội đ/á hắn sang một bên, đóng sầm cửa lại: "Liên quan gì đến tôi!
"Muốn ch*t thì cút đi chỗ khác mà ch*t."
[Hết truyện]