Hoắc Minh Chi thản nhiên nói: "Anh thu thập đống tro tàn đó lại, kiểm tra DNA từng chút một, phát hiện trong đó không hề có tổ chức cơ thể người còn sót lại."

"Anh nghĩ, có lẽ em lại chạy mất rồi."

Anh đột nhiên hỏi: "Mục Đàn Tâm, em luôn làm việc như vậy sao?"

"Anh đã xem xét lại toàn bộ biểu hiện của em trong vị diện. Em quả thực hoàn toàn không có logic, không có căn cứ, tùy hứng làm bậy, muốn làm gì thì làm."

"Em coi tình cảm như trò chơi, tất nhiên, phải nói rằng tình bạn giữa em và Hoắc Trúc Chi vẫn rất đáng khen ngợi." Hoắc Minh Chi nhấn mạnh từ "tình bạn".

Tôi trừng mắt: "Anh!"

Nói cũng đúng.

Ánh mắt Hoắc Minh Chi sâu thẳm: "Vậy sau khi về nhà họ Hoắc, tại sao em còn đồng ý ngủ với anh?"

Vì mang theo niềm tin như thế.

Nên mới làm như vậy.

Tôi biết nói sao đây, rằng tôi đơn thuần chỉ là vì thấy sướng.

Tôi nhận ra thực chất Hoắc Minh Chi đang muốn nói:

Em mau nói là vì em cũng thích anh đi.

Em mau nói là vì em cũng không nỡ rời xa anh đi.

Hừ, tôi cứ không nói đấy.

Uống rư/ợu hỏng việc!

Ai mà ngờ được cái loại đồ uống màu sắc nhạt nhẽo đó lại là loại rư/ợu trái cây có hậu vị mạnh đến thế!

Tôi nhìn Hoắc Minh Chi đang nằm bên cạnh, rơi vào tuyệt vọng.

Người đã ngủ với cấp trên của cấp trên mình như tôi, bây giờ chẳng khác nào món hàng "ba không": không lời để nói, không sức lực, không nơi nương tựa.

Tối qua.

Sau khi ăn cơm xong, tôi uống hai ly rư/ợu trái cây, thần trí bắt đầu không tỉnh táo.

Nhìn Hoắc Minh Chi bên cạnh, tôi rất tự nhiên hôn anh một cái: "Ngoan nào, ăn cơm xong, chúng ta đến giường anh nhé, hì hì hì..."

Tôi ngồi vào lòng anh, hôn lên cằm anh, ghé vào tai anh thì thầm gì đó.

Tai Hoắc Minh Chi đỏ bừng lên.

Tôi cười đầy gian tà.

Hoắc Minh Chi ngoài đời thực, vẻ ngoài giống hệt trong vị diện.

Mũi cao mắt sâu, khi không cười trông rất lạnh lùng.

Nhưng dáng vẻ tai đỏ bừng hiện tại lại vô cùng đáng yêu.

Tôi cứ ngỡ mình vẫn còn trong vị diện.

Thế là bắt đầu bò trườn trên người Hoắc Minh Chi, muốn abc xyz với anh...

Hoắc Minh Chi cũng tỉnh dậy.

Anh ném lại một câu rồi đi làm bữa sáng: "Đã ngủ rồi, thì phải chịu trách nhiệm."

Chịu trách nhiệm?

Chịu trách nhiệm.

Tôi gật đầu thật mạnh: "Ừm, nhất định phải chịu trách nhiệm!"

Mở blog đăng một dòng: "Những lúc không nên nói thì hãy giữ im lặng, những ồn ào không thuộc về mình thì đừng nên dây vào."

Tôi buồn bã nhả tờ giấy ăn trong miệng ra, một tay ôm lấy nửa bờ vai Hoắc Minh Chi.

"Tách" một tiếng, chụp một tấm ảnh chung.

Đăng lên vòng bạn bè: "Là anh ấy."

Bạn bè bình luận ngay lập tức: Lại hạnh phúc rồi chị ơi.

HuoHuoNi: Phải là tất yếu thôi.

Cưng chồng số một/.

Đồng nghiệp: Đù, đại m/a vương á?

HuoHuoNi: .Quên chặn cậu rồi.

Cục trưởng: Bảo cậu đi nghe giảng chứ không phải bảo cậu đi yêu đương!

HuoHuoNi: Cả cậu tôi cũng quên chặn rồi!

Đây chính là sự chịu trách nhiệm của thanh niên thời đại mới.

Đăng ảnh, công khai, yêu đương.

Thế nên khi xe chạy đến nhà cũ họ Hoắc, tôi vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Tôi kéo Hoắc Minh Chi lại: "Đợi đã... anh nói chịu trách nhiệm, là kết hôn sao?"

Hoắc Minh Chi có vẻ đương nhiên, anh tháo dây an toàn cho tôi: "Chứ không lẽ?"

Tôi giữ tay anh lại, cài dây an toàn ngược trở lại: "Không phải... không cần thiết đâu... ý em chịu trách nhiệm là trước hết làm bạn trai bạn gái..."

Ánh mắt Hoắc Minh Chi đen thẳm: "Em không muốn kết hôn với anh?"

Cũng không phải không muốn.

Nhìn nhà họ Hoắc nằm trong khu biệt thự cao cấp.

Hoắc Minh Chi, người còn trẻ đã là cấp trên của cấp trên tôi.

Người cao dáng đẹp, kỹ năng cũng không tồi.

Nhìn thế nào cũng là tôi lãi.

Nhưng mà...

Nhưng mà thế này nhanh quá...

Tôi nói ra suy nghĩ trong lòng.

Hoắc Minh Chi vặn hỏi: "Nhanh chỗ nào?"

"Lúc anh giặt đồ Iót cho em sao em không nói thế này?"

Thế thì còn nói được gì nữa.

Tôi ngoan ngoãn theo Hoắc Minh Chi xuống xe.

Ra mắt người nhà của anh.

Gia đình anh hạnh phúc mỹ mãn, có một người chị gái.

Nhưng không hề có Hoắc Trúc Chi.

Hoắc Trúc Chi chắc là ở vị diện đó, sống vẫn ổn chứ...

Hoắc Minh Chi nhận ra sự thẫn thờ của tôi.

Anh cuối cùng cũng nói cho tôi biết.

Tuy Hoắc Trúc Chi đã mất đi người bạn tốt Mục Đàn Tâm.

Nhưng anh đã quen vợ mình tại Hiệp hội Doanh nhân trẻ.

Là một người chị hơn anh hai tuổi.

Trước mặt chị ấy, anh ngoan như một chú cún con.

Hoắc đại thiếu trong vị diện cũng rất tốt với em trai, mặc dù vẫn luôn m/ắng cậu.

Hoắc Trúc Chi, cuối cùng đã trở thành một đứa trẻ hạnh phúc rồi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0