Tôi dựa người vào lưng ghế, nói: "Tề Hành Viễn, tôi cũng nhắc nhở anh một chuyện. Chuyện đứa con riêng của anh, tôi nắm trong tay chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh. Nếu anh còn tiếp tục giúp Tống Mạn Hoa gây khó dễ cho tôi, tôi không ngại giao những thứ này cho luật sư của Phương Chỉ Tình đâu."
Đầu dây bên kia im lặng.
"Đến lúc đó không chỉ là chuyện ly hôn, mà là chuyện anh phải ra đi tay trắng. Khi Phương Chỉ Tình gả cho anh đã mang theo bao nhiêu của hồi môn, chính anh là người rõ nhất."
Hắn không đáp.
"Cho nên," tôi nói, "Quản cho tốt mẹ anh, quản cho tốt em trai anh, đừng đến làm phiền tôi nữa."
Tôi cúp máy.
Ngoài cửa sổ trời đã tối, ánh đèn thành phố dần dần thắp sáng từng góc một.
Tôi xoa bụng, hai nhóc con lại động đậy.
"Sắp rồi," tôi khẽ nói, "Đợi thêm chút nữa thôi."
Tề Hành Vũ đến tìm tôi lần cuối cùng là khi tôi mang th/ai được bảy tháng.
Trời đông, rất lạnh. Anh ta đứng dưới chân tòa chung cư của tôi, không gọi điện, cứ thế đứng đó.
Tôi nhìn thấy anh ta khi xuống lầu lấy chuyển phát nhanh.
Anh ta g/ầy đi nhiều, đường nét cằm sắc nhọn hơn trước, dưới mắt có quầng thâm xanh đen.
"Tri Ý."
Tôi dừng lại ở cửa, nhìn anh ta.
"Có việc gì à?"
"Không có việc gì," anh ta nói, "Chỉ là muốn nhìn em một chút."
Tôi không nhúc nhích.
Anh ta liếc nhìn bụng tôi, ánh mắt dừng lại rất lâu.
"To lên nhiều quá."
"Bảy tháng rồi."
Anh ta gật đầu, môi mấp máy, như muốn nói gì đó rồi lại nuốt vào trong.
Tôi nói: "Ngoài trời lạnh, có gì vào trong nói."
Anh ta theo tôi lên lầu.
Ngồi trong phòng khách, tôi rót cho anh ta cốc nước nóng. Anh ta nhận lấy, ôm trong lòng, không uống.
"Chuyện của mẹ anh," anh ta lên tiếng, "Xin lỗi em."
Tôi nhìn anh ta, chờ anh ta nói tiếp.
"Bà ấy không nên tìm thẩm phán, không nên đến tận cửa ép em, không nên nói những lời đó."
"Là anh bảo bà ấy dừng lại à?"
Anh ta lắc đầu: "Là anh trai anh. Anh ấy sợ em tung chuyện của mình ra nên đã ép mẹ anh dừng tay."
Tôi nói: "Vậy ra không phải anh bảo bà ấy dừng."
Anh ta im lặng.
"Tề Hành Vũ, từ đầu đến cuối, có chuyện gì mà anh tự mình quyết định được không?"
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt có một thứ gì đó tôi chưa từng thấy. Không phải tức gi/ận, không phải ấm ức, mà là một sự tỉnh táo muộn màng và vụng về.
"Tri Ý, anh biết anh không xứng với em."
Tôi không nói gì.
"Ngay từ đầu đã không xứng. Khi em gả cho anh, anh cứ ngỡ mình may mắn. Sau này mẹ nói gì anh nghe nấy, anh trai cần gì anh cho nấy, anh chưa từng nghĩ xem em cần gì."
Anh ta đặt cốc nước xuống bàn trà, hai tay đan vào nhau, cúi đầu.
"Thứ em cần chỉ là anh đứng về phía em. Ngay cả điều đó anh cũng không làm được."
Tôi nhìn đỉnh đầu anh ta, bỗng cảm thấy rất mệt mỏi.
Không phải mệt vì anh ta, mà là một cảm giác mệt mỏi đã cũ, đã trôi qua từ lâu. Giống như lật giở một cuốn nhật ký từ rất xa xưa, nét chữ đã phai màu, cảm xúc cũng theo đó mà nhạt nhòa.
"Tề Hành Vũ," tôi nói, "Hôm nay anh đến đây, là muốn nói những điều này sao?"
Anh ta ngẩng đầu: "Anh muốn hỏi em, khi đứa trẻ chào đời, anh có thể ở đó không?"
Tôi nhìn anh ta.
"Không phải tranh giành quyền lợi gì," anh ta nói, "Chỉ là muốn ở đó thôi."
Tôi nghĩ rất lâu.
"Tôi sẽ cân nhắc."
Anh ta gật đầu, đứng dậy, đi ra cửa.
"Tri Ý."
"Ừ."
"Em sống có tốt không?"
Tôi nghĩ một lát rồi đáp: "Rất tốt."
Anh ta nhìn tôi một cái, gật đầu rồi mở cửa rời đi.
Sau khi cửa đóng lại, tôi ngồi trên sofa, xoa bụng.
Hai nhóc con đ/á tôi một cái, rất có sức lực.
Tôi bật cười.
"Bố các con," tôi khẽ nói, "là một kẻ ngốc. Nhưng không phải người x/ấu."
Chỉ là sự tốt đẹp của anh ta, chưa bao giờ dành cho tôi.
Câu này tôi không nói ra thành lời.
Ngày 17 tháng 3, hai giờ sáng, nước ối của tôi vỡ.
Chương Tụng nhận được điện thoại, 15 phút sau đã có mặt tại nhà, đưa tôi đến b/ệnh viện.
Ngoài phòng sinh, Chương Tụng đi đi lại lại ngoài hành lang.
Trước khi vào trong, tôi nhìn cô ấy một cái, mặt cô ấy còn trắng bệch hơn cả tôi.
"Đừng căng thẳng," tôi nói, "Tớ sinh con, chứ có phải cậu sinh đâu."
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi: "Cậu còn tâm trí đùa giỡn."
Vào phòng sinh, mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Bốn giờ mười hai phút sáng, bé lớn chào đời. Bốn giờ mười chín phút, bé thứ hai chào đời.
Hai bé trai, tiếng khóc rất vang dội.
Khi y tá đặt chúng lên ng/ực tôi, nhìn hai khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo ấy, bỗng nhiên tôi chẳng nhớ nổi điều gì nữa.
Không nhớ Tề Hành Vũ, không nhớ Tống Mạn Hoa, không nhớ những vụ kiện tụng hay đe dọa.
Chỉ nhớ rằng chúng đang ở đây.
Nước mắt tôi rơi xuống, nhỏ lên trán bé lớn, thằng bé nhăn mũi lại.
Khi Chương Tụng được phép vào trong, hốc mắt đỏ hoe như con thỏ.
"Nhỏ quá," cô ấy cúi xuống nhìn, giọng run run, "Nhỏ quá đi mất."
"Cậu khóc cái gì," tôi nói, "Tớ còn chưa khóc đây này."
"Mặt cậu đầy nước mắt mà bảo không khóc?"
Tôi cười.
Cô ấy lau mặt cho tôi rồi lấy điện thoại ra: "Tớ nhắn tin cho bác Trần rồi, bác ấy bảo thủ tục hôm nay có thể bắt đầu luôn."
"Ừ."
"Còn nữa," cô ấy ngập ngừng, "Tề Hành Vũ đang ở ngoài kia."
Tôi sững người.
"Không hiểu sao anh ta biết tin, nửa tiếng trước đã đến rồi, đứng ngoài phòng sinh. Không vào, cũng không làm lo/ạn, chỉ đứng đó thôi."