Nhà tôi sắp phá sản rồi.

Hiện tại đang cần gấp một cuộc hôn nhân thương mại để c/ứu lấy công ty đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này.

Đối tượng liên hôn là nhà họ Cố, họ có một người con trai không may gặp t/ai n/ạn trở thành người thực vật.

Bố tôi cầm tay tôi, nước mắt lưng tròng: "Con gái à, bố c/ầu x/in con, nhà mình trông cậy cả vào con đấy."

Tôi nắm ch/ặt lại tay ông: "Không sao đâu bố, gả con cho anh ta cũng coi như kiếp nạn trong đời anh ta rồi."

Bố tôi: "Nghe cũng có lý, ha ha."

Nhà họ Cố: "Cạn lời."

Nhà tôi sắp phá sản.

Khi bố nói với tôi chuyện này, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Ngẫm lại những hành vi trước đây của bản thân, tôi nghi ngờ rằng chính vì mình đắc tội quá nhiều người nên công ty mới bị người ta chơi x/ấu.

Chưa kịp tiêu hóa xong tin dữ này, bố đã nắm ch/ặt tay tôi, nước mắt rơi lã chã.

"Con gái à, giờ chỉ cần liên hôn với nhà họ Cố, xí nghiệp nhà mình mới có cơ hội xoay chuyển!"

"C/ầu x/in con, c/ứu bố đi! Hơn 50 tuổi rồi, ra ngoài tìm việc chẳng ai thèm nhận đâu, hu hu."

Tôi cũng không phản đối, c/ứu được công ty thì tôi cũng thấy vui.

Nhưng vẫn muốn làm cao một chút.

"Còn nhà nào khác không bố? Để nhà mình còn cân nhắc chứ."

Bố tôi ngập ngừng: "Chỉ có nhà họ Cố là đồng ý thôi, con cũng biết danh tiếng của con rồi đấy."

Tôi: "Hì hì, cũng phải."

Người ta nói cái miệng của tôi giống như vũ khí bị kiểm soát, loại mà đi phương tiện công cộng là phải bị tịch thu.

Nhà họ Cố đồng ý không phải vì họ có khuynh hướng bị ng/ược đ/ãi .

Con trai họ nửa năm trước gặp t/ai n/ạn xe cộ nên thành người thực vật.

Nói đi cũng phải nói lại, với điều kiện của Cố Châu, bình thường thì làm sao đến lượt nhà tôi.

Đúng là trùng hợp, tôi nhặt được món hời này.

Tôi quyết tâm nắm ch/ặt tay bố: "Bố, con đồng ý."

"Gả con cho anh ta cũng coi như anh ta gặp kiếp nạn trong đời rồi."

Bố tôi: "Ừm... nói vậy cũng được, ha ha."

Nhà họ Cố hành động rất nhanh, ngay hôm sau đã mang sính lễ đến.

Ngoài việc giúp đỡ công ty nhà tôi, còn có đồ cổ tranh chữ, quần áo túi xách, xe sang đồng hồ hiệu, cùng trang sức xa xỉ.

Tôi không phải chưa từng thấy sự đời, nhưng nhà họ Cố cho thật sự quá nhiều!

Nhiều đến mức tôi thấy hơi ngại.

Sau khi người nhà họ Cố rời đi, tôi nhìn đống đồ chất đầy phòng khách mà rơi vào trầm tư.

Bố tôi xoa tay: "Sao hả con gái, người bố chọn cho con ổn chứ?"

Tôi run lên vì phấn khích: "Quá ổn! Bố ơi, có đống đồ này, sau này con có bị đuổi ra khỏi nhà thì hai bố con mình cũng không ch*t đói được."

Bố tôi: "Không được nói gở!"

Tôi: "Lỡ như ông chồng thực vật của con mà 'đi' thật, thì con sẽ trở thành góa phụ xinh đẹp giàu có, hì hì!"

Nhà họ Cố dùng chút th/ủ đo/ạn, ngay lúc Cố Châu hôn mê đã bắt chúng tôi đi đăng ký kết hôn.

Tôi cũng không nhàn rỗi, miệt mài chỉnh sửa ảnh cưới của hai đứa.

Cố Châu đẹp trai quá, đùa chứ, tôi không thể để anh ta lấn át mình được!

Đến nhà họ Cố, dù bố mẹ Cố trông có vẻ tiều tụy nhưng họ đều đối xử với tôi rất tốt.

Bố Cố là người ngoài lạnh trong nóng, nghe nói lúc đó sính lễ là do ông liên tục tăng thêm.

Mẹ Cố là người rất dịu dàng, bà nhẹ nhàng nói: "Mạn Mạn, gả qua đây thiệt thòi cho con rồi, chúng ta sẽ coi con như con đẻ."

Tôi vội xua tay: "Không thiệt thòi, không thiệt thòi, nhà con mới là trèo cao."

Tôi nói thật lòng, với thực lực của nhà họ Cố, muốn liên hôn thì khối người tranh nhau, nhà chúng tôi với họ chẳng khác nào trúng số đ/ộc đắc.

Thấy tôi ngoan ngoãn, mẹ Cố hài lòng gật đầu: "Tiểu Châu đang ở trên lầu, mẹ đưa con lên thăm thằng bé."

Mẹ Cố nắm tay tôi đi về phía một căn phòng trên lầu hai.

Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi th/uốc sát trùng nồng nặc.

Người trên giường tuy cắm đầy ống truyền, nhưng anh nằm đó yên tĩnh như một nàng công chúa ngủ trong rừng, gương mặt góc cạnh rõ ràng.

Mẹ Cố cầm khăn tay cẩn thận lau mặt cho Cố Châu: "Từ sau khi Tiểu Châu gặp chuyện, chúng ta đều rất lo lắng, may mà người vẫn còn ở đây."

Bác sĩ bên cạnh dặn dò tôi kỹ lưỡng: "Hộ lý sẽ giúp cậu ấy tập cơ bắp và lau người mỗi ngày. Thiếu phu nhân nếu có thời gian cũng có thể thử, nên nói chuyện với Cố tổng nhiều hơn, dùng tình cảm kí/ch th/ích cũng là một cách để đá/nh thức cậu ấy."

Tôi gật đầu mạnh mẽ tỏ ý đã hiểu, nói chuyện thì tôi giỏi nhất.

Thấy mắt mẹ Cố hơi đỏ, tôi vội bảo bà đi nghỉ ngơi trước.

Sau khi mẹ Cố rời đi, tôi bắt đầu tỉ mỉ ngắm nhìn Cố Châu đang nằm đó.

Nói thật, Cố Châu từ nhỏ đã là "con nhà người ta".

Từ bé đến lớn, năng lực của anh ta khiến người ta kinh ngạc.

Ban đầu bố tôi còn nói "con nhìn Cố Châu mà học tập", về sau ông chỉ biết cảm thán nhà họ Cố sinh được một đứa con xuất chúng đến thế.

Đúng là sự khác biệt giữa người thường và kẻ không phải người.

Nhưng nhìn Cố Châu với đầy ống truyền và máy móc, th/uốc thang quanh người bây giờ, tôi cũng không khỏi thở dài.

Ngay cả khi nhắm mắt nằm đó, anh ta vẫn toát lên khí chất cao quý không thể xâm phạm.

Điều này lại khiến người ta muốn xâm phạm một chút.

Ai bảo bây giờ anh ta không cử động được chứ.

Tôi cầm chiếc khăn vừa nãy, làm theo lời bác sĩ, cẩn thận lau từ tay đến cánh tay của anh.

Nhà họ Cố chăm sóc anh rất tốt, cơ bắp hoàn toàn không có dấu hiệu teo đi.

Cố Châu vốn dĩ là kiểu người săn chắc, nhìn thì g/ầy nhưng lau mới thấy khá tốn sức.

Dù sao cũng đã nhận của người ta nhiều lợi lộc thế này, không làm gì thì cầm tiền cũng không thấy an tâm.

Tôi không phải là thèm khát thân thể anh đâu nhé.

Ngay lúc tôi đang chảy nước miếng lau đến cổ rồi chuẩn bị lau xuống ng/ực, thì mẹ Cố bưng đĩa trái cây gõ cửa bước vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vả mặt thanh mai trúc mã và học sinh nghèo

Chương 7
Giới thiệu: Trong chuyến du lịch tốt nghiệp, thanh mai trúc mã của tôi là Ôn Thời Chiếu đã tự ý để nữ sinh nghèo Thẩm Vũ Dao mạo danh thủ khoa tỉnh là Cố Kiều để nhận phỏng vấn, thậm chí còn công khai khiêu khích. Cố Kiều bình tĩnh phản kích, vạch trần bộ mặt giả nghèo của Thẩm Vũ Dao, đồng thời đóng băng tiền tiêu vặt của Ôn Thời Chiếu và dùng biện pháp pháp lý để truy cứu trách nhiệm về hành vi mạo danh. Ôn Thời Chiếu sụp đổ cầu xin tha thứ, còn cô nàng 'bạch liên hoa' thì quỳ xuống nhận lỗi. Kết cục, cả hai đều phải gánh chịu hậu quả: Ôn Thời Chiếu bị kết án 15 năm tù vì tội mưu sát bất thành, còn Thẩm Vũ Dao trở thành diễn viên quần chúng bị người đời khinh rẻ. Toàn văn tình tiết kịch tính, vả mặt ngược tra, tiểu thư nhà giàu thông minh sắc sảo, tuyệt đối không tha thứ!
Báo thù
Hiện đại
0