Không ai biết Thất Dạ là ai.
Trong 2 năm qua, vô số truyền thông, công ty sản xuất, nhà đầu tư cố gắng tìm ra người này, nhưng tất cả đều trắng tay. Lời đồn trong giới truyền miệng rằng Thất Dạ là một biên kịch đã nghỉ hưu hơn 50 tuổi, sống ẩn dật trong rừng sâu núi thẳm, không màng thế sự.
Cũng có người đoán Thất Dạ là một nhóm biên kịch.
Không một ai đoán được Thất Dạ là một ngôi sao hạng 18, mờ nhạt, 27 tuổi.
Tôi đăng nhập vào một tài khoản khác.
Hệ thống quản lý nội bộ của Tinh Thần Ảnh Nghiệp.
Cấp bậc quyền hạn: Cao nhất.
Tinh Thần Ảnh Nghiệp, công ty sản xuất phim ảnh nằm trong top 5 trong nước. Quản lý của Tô Niệm Khanh cũng làm việc tại công ty này.
CEO là Lâm Viễn Chu, 45 tuổi, một nhân vật m/áu mặt trong giới.
Nhưng Lâm Viễn Chu biết — ông chủ của ông ta không phải là những nhà đầu tư mặc vest đi giày da trong hội đồng quản trị.
Mà là tôi.
Năm đó 22 tuổi, tôi cầm khoản phí biên kịch đầu tiên từ "Dạ Hành Giả" và đăng ký công ty này. 5 năm trôi qua, toàn bộ lợi nhuận từ 5 kịch bản siêu phẩm được đổ vào, cộng thêm lợi nhuận từ vài khoản đầu tư thiên thần, giá trị thị trường của Tinh Thần Ảnh Nghiệp đã vượt mốc 8 tỉ.
Tô Niệm Khanh biết chuyện này.
Đây cũng là một trong những lý do cô ấy gả cho tôi.
Tất nhiên, lý do chính vẫn là tôi đ/ập gián rất giỏi.
Tôi mở cửa sổ chat mã hóa với Lâm Viễn Chu, gõ một dòng:
"Khởi động dự án mới. Thêm một cái tên vào danh sách diễn viên chính — Thẩm Từ. Đạo diễn tìm Trần Hạc Niên."
Trần Hạc Niên, đạo diễn quốc tế hạng A, sở hữu 3 cúp Đạo diễn xuất sắc nhất giải Kim Tượng.
Mỗi tác phẩm của ông, nam chính ít nhất cũng nhận được một đề cử Ảnh đế.
Gửi đi.
Lâm Viễn Chu trả lời sau 30 giây.
"Tổng giám đốc Thẩm, chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn. Ngoài ra, hãy chính thức lập dự án cho kịch bản mới của Thất Dạ, công bố ra bên ngoài."
"...Rõ. Thực hiện trong ngày hôm nay."
Tôi tắt máy tính.
Đi ra ban công, ánh nắng sớm chiếu qua lớp kính.
Thành phố dưới lầu đang thức giấc, tiếng xe cộ mơ hồ vọng lại.
Điện thoại rung.
Tô Niệm Khanh.
"Chuyện trên mạng em xem rồi."
"Ừm."
"Em có thể đăng một bài Weibo."
"Không cần."
"Thẩm Từ."
"Hửm?"
"Anh rốt cuộc định nhịn đến bao giờ?"
Tôi nghĩ một chút.
"Hôm nay — không, ngày mai. Cứ để đạn bay thêm một lúc nữa."
"Bay cái gì mà bay, bài đăng ch/ửi anh đã 50 ngàn bình luận rồi."
"50 ngàn bình luận vẫn chưa đủ."
"Anh —"
"Anh cần tất cả mọi người đều đinh ninh rằng anh là gã đàn ông ăn bám. Như vậy lúc lật ngược tình thế mới đủ đ/au."
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
"Anh đúng là đồ đáng bị dạy dỗ."
"Ừm, đợi chuyện này xong rồi em dạy dỗ anh."
Cô ấy cúp máy.
3 giây sau gửi đến một tin nhắn.
"Thức ăn cho mèo của Thang Viên sắp hết rồi, anh đi m/ua đi. Vị gà nhé."
Tôi cười nhẹ.
Đây là cách cô ấy nói "Em đợi anh".
【Chương 7】
2 giờ chiều ngày hôm sau.
Giới giải trí n/ổ tung.
Weibo chính thức của Tinh Thần Ảnh Nghiệp đăng thông báo:
"Dự án cấp S thường niên của Tinh Thần Ảnh Nghiệp 'Biển Sâu' chính thức được công bố. Đạo diễn: Trần Hạc Niên. Biên kịch: Thất Dạ. Nam chính —"
Trong ảnh đính kèm, bên cạnh bóng đen của nam chính là hai chữ.
Thẩm Từ.
Trong vòng 3 phút, lượt chia sẻ bài viết này vượt mốc 100 ngàn.
Khu bình luận như bị ném một quả bom hạt nhân ——
"Thẩm Từ??? Thẩm Từ hạng 18 đó á???"
"Đây có phải là một người khác trùng tên trùng họ không?"
"Không thể nào, dự án cấp S của Tinh Thần Ảnh Nghiệp mà nam chính giao cho một thằng hạng 18?"
"Phim của đạo diễn Trần Hạc Niên, dù là Ảnh đế đến cũng phải xếp hàng casting, Thẩm Từ có tài cán gì???"
"Chắc chắn là Tô Niệm Khanh sắp xếp cho cậu ta, đúng là dựa hơi đàn bà mà"
Tiếng ch/ửi bới còn dữ dội hơn hôm qua.
Studio của Lục Minh Vũ làm việc ngoài giờ, thức đêm tung thêm một loạt bài đăng, tiêu đề đều tăm tắp —
"Thẩm Từ hạng 18 đáp xuống dự án cấp S, đằng sau quả nhiên có người"
"Dựa vào qu/an h/ệ để leo lên? Tinh Thần Ảnh Nghiệp lần này chơi lớn rồi"
"Bạn trai Ảnh hậu? Hay là công cụ của Ảnh hậu? Bóc trần bộ mặt thật của Thẩm Từ"
Chúng tung tin rất nhanh.
Bởi vì chính Lục Minh Vũ đang phát đi/ên.
Quản lý của anh ta báo qua điện thoại: 3 ngày trước, đội ngũ của Lục Minh Vũ vừa đấu thầu vai nam chính cho dự án "Biển Sâu" này.
Bị từ chối.
Lý do là "Đạo diễn đã chọn được người từ trước".
"Ai? Đã chọn ai?"
"...Thẩm Từ."
Lục Minh Vũ quét cái chén trà trên bàn làm việc xuống đất.
Mảnh sứ vỡ b/ắn vào giày da, anh ta thậm chí không buồn nhìn.
"Không thể nào. Một thằng hạng 18 dựa vào cái gì? Chỉ dựa vào Tô Niệm Khanh? Ông chủ Tinh Thần Ảnh Nghiệp bị b/ệnh à?"
"Minh Vũ, hay là cậu trực tiếp liên hệ với Lâm Viễn Chu thử xem —"
"Tôi gọi rồi. Ông ta nói đây là do ông chủ đích thân quyết định, ông ta không làm chủ được."
"Vậy ông chủ Tinh Thần Ảnh Nghiệp là —"
"Không ai biết. Người đó chưa bao giờ lộ diện."
Lục Minh Vũ đứng giữa những mảnh sứ vỡ, lồng ng/ực phập phồng dữ dội.
Anh ta cầm điện thoại lên, gọi một dãy số.
Số của bố anh ta.
Nhà họ Lục trong giới giải trí không phải là đỉnh cao, nhưng cũng là tư bản có mặt mũi. Bố Lục nắm trong tay 2 công ty đầu tư phim ảnh, doanh thu hàng năm cộng lại hơn chục tỉ, tiếng nói trong giới không hề nhẹ.
Cuộc gọi được kết nối.
"Bố, giúp con gây áp lực với Tinh Thần Ảnh Nghiệp. Họ có một dự án —"
"'Biển Sâu'?" Giọng bố Lục trầm xuống.
"Bố biết rồi ạ?"
"Bố khuyên con đừng đụng vào."
Lục Minh Vũ sững người.
"Tại sao?"