Tim tôi đ/ập thịch một cái, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: "Chú Vương, hình như tôi đã từ chức rồi thì phải."
Chú Vương mỉm cười, lịch sự nhã nhặn, nhưng lời nói ra lại không cho phép từ chối: "Ông chủ nói, nếu cô không chịu đi, ông ấy sẽ đích thân đến. Đến lúc đó, cả sân bay sẽ biết tổng giám đốc tập đoàn Quý thị vì một người phụ nữ mà diễn một màn 'truy thê hỏa táng tràng' phiên bản đời thực."
Tôi: "..."
Được, chú giỏi.
Tôi bị "mời" lên một chiếc Rolls-Royce bản kéo dài. Ngoài cửa sổ, chuyến bay tới Argentina mà tôi sắp sửa khởi hành vừa cất cánh.
Nam Cực của tôi, chim cánh c/ụt của tôi, cứ thế mà rời xa tôi.
Trong xe, Quý Hành ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt còn đen hơn cả đáy nồi.
"Chơi đủ chưa?" Anh ta lạnh lùng mở lời.
"Báo cáo tổng giám đốc Quý, chưa ạ," tôi đáp, mặt không cảm xúc, "Tâm h/ồn tôi vẫn chưa được chim cánh c/ụt gột rửa."
Quý Hành bị câu nói của tôi làm cho nghẹn họng, anh ta hít sâu một hơi, dường như đang cố kiềm chế cơn gi/ận: "Con bé Hứa Trà Trà đó, rốt cuộc là thế nào?"
"Thư ký mới kiêm bạn gái mới của anh đấy ạ," tôi nói ngắn gọn.
"Tôi đồng ý lúc nào?"
"Anh cũng đâu có từ chối," tôi nhún vai, "Tôi thấy trước mặt cô Lý, anh cũng bảo vệ em ấy rất nhiệt tình đấy thôi?"
Khóe trán Quý Hành gi/ật gi/ật: "Đó là vì tôi không thể để người nhà họ Lý làm càn trên địa bàn của tôi! Con bé ngốc đó, chỉ vì một ly rư/ợu vang mà sợ đến mức chỉ biết khóc, nếu Lý Yên Nhiên thực sự mang axit đến, chẳng phải nó đã 'quy tiên' tại chỗ rồi sao?"
"Rất có khả năng," tôi gật đầu, "Vậy nên tổng giám đốc Quý thấy đó, năng lực chuyên môn của tôi có phải là không thể thay thế không?"
Quý Hành nhìn chằm chằm vào tôi như muốn đục một cái lỗ trên mặt tôi: "Khương Vãn, rốt cuộc cô muốn gì? Tiền? Tôi có thể tăng gấp đôi cho cô!"
"Tổng giám đốc Quý, đây không phải vấn đề tiền bạc," tôi lắc đầu, vẻ mặt đ/au khổ, "Đây là vấn đề tín ngưỡng. B/ệnh lụy tình của tôi, thật sự đến giai đoạn cuối rồi."
Quý Hành: "..."
Chắc đây là lần đầu tiên anh ta gặp phải loại người "dầu muối không ăn" như tôi, nhất thời không biết phải nói gì.
Không khí trong xe rơi vào bế tắc.
Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên. Là Hứa Trà Trà.
Giọng cô ta đã khản đặc, đầy tuyệt vọng: "Chị Khương Vãn... em, em bị chặn ở công ty rồi... Fan của Lục Gia Ngôn, họ, họ sắp xông vào rồi... bảo vệ sắp không ngăn nổi nữa..."
Ngay sau đó, bên kia điện thoại truyền đến tiếng gầm thét của Tạ Tinh Từ: "Hứa Trà Trà, cô trốn sau lưng tôi! Tôi nói cho các người biết, hôm nay ai dám đụng đến một sợi tóc của cô ấy, nhà họ Tạ tôi sẽ không để yên cho các người!"
Rồi đến tiếng quát tháo đầy uy lực của Tạ đổng: "Nghịch tử! Mày vì loại đàn bà này mà đến bố mày cũng không cần nữa sao! Người đâu, trói con hồ ly tinh này lại, ném xuống sông Hoàng Phố cho cá ăn!"
Được đấy, livestream trực tiếp luôn.
Quý Hành cũng nghe thấy động tĩnh trong điện thoại, anh ta cau mày, rõ ràng cảm thấy cực kỳ khó chịu với khung cảnh hỗn lo/ạn này.
Tôi thở dài, nói vào điện thoại: "Hứa Trà Trà, bật loa ngoài lên."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi truyền đến tiếng "vâng" đầy nghẹn ngào của Hứa Trà Trà.
Tôi hắng giọng, dùng tông giọng bình tĩnh đến mức lạnh lùng cất lời:
"Thứ nhất, tất cả các fan đang chặn cửa, hành vi của các người đã cấu thành tội gây rối trật tự công cộng. Tôi có ghi hình đầy đủ, trong vòng mười lăm phút nếu các người không giải tán, thư luật sư sẽ được gửi đến tận tay từng người."
"Thứ hai, Tạ đổng, ông là người có đức cao vọng trọng, giữa chốn đông người nói muốn ném người xuống sông Hoàng Phố, chuyện này mà truyền ra ngoài, cổ phiếu tập đoàn Tạ thị ngày mai e là sẽ giảm sàn đấy nhỉ?"
"Thứ ba, Tạ Tinh Từ, cậu bớt đi, mấy câu thoại cậu chép trong tiểu thuyết ra làm tôi nổi hết da gà. Bố cậu ăn muối còn nhiều hơn cậu ăn cơm, mấy trò vặt này của cậu, ông ấy nhìn cái là thấu."
"Thứ tư, Lục Gia Ngôn, nếu cậu còn chút trách nhiệm nào, thì tự mình bước ra đối mặt với fan của cậu đi, chứ đừng để một thực tập sinh làm bia đỡ đạn. Cái danh thần tượng của cậu còn quan trọng hơn cả mạng sống sao?"
"Cuối cùng, Hứa Trà Trà," giọng tôi khựng lại, "Công việc này, em còn muốn làm không?"
Đầu dây bên kia im lặng như tờ.
Tất cả mọi người đều bị cú "tấn công không phân biệt" này của tôi làm cho sững sờ.
Phải mất một lúc lâu sau, mới truyền đến giọng nói yếu ớt, đầy nước mắt của Hứa Trà Trà: "Em... em không làm nữa... hu hu hu... cái phúc này cho em em cũng không cần nữa... em muốn từ chức... em muốn về nhà..."
Việc Hứa Trà Trà từ chức còn nhanh hơn tôi tưởng.
Nghe nói ngay hôm đó cô ta đã cuốn gói đi luôn, lúc đi khóc lóc thảm thiết, như thể vừa trải qua ngày tận thế.
Còn tôi, bị Quý Hành "mời" về công ty.
Với lý do mỹ miều là "hỗ trợ xử lý các vấn đề hậu kỳ".
Tôi ngồi trong văn phòng từng thuộc về mình, uống chén trà Đại Hồng Bào thượng hạng do trợ lý đặc biệt của Quý Hành mới pha, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng có chút phức tạp.
Chuyến đi Nam Cực của tôi tan thành mây khói.
Số tiền tám chữ số của tôi vẫn nằm yên trong tài khoản nước ngoài, nhưng sao cái hơi thở tự do này lại chẳng còn vị gì nữa nhỉ?
"Khương Vãn, lần này cô chơi hơi quá đà rồi đấy."