Quả nhiên, đối phó với đám "tổng tài bá đạo" này, không thể cho họ sắc mặt tốt được. Càng cứng rắn, họ càng ngoan ngoãn.

Trong văn phòng, cả ba người đều rơi vào im lặng.

Một hồi lâu sau, vẫn là Quý Hành lên tiếng trước. Trong giọng nói của anh ta không còn sự lạnh lùng như trước, thay vào đó là một loại cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu nổi.

"Khương Vãn, quay lại đi," anh ta nói, "Điều kiện cô cứ ra."

"Tôi đã nói rồi, đây không phải vấn đề tiền bạc."

"Tôi biết," Quý Hành ngắt lời tôi, "Tôi thừa nhận, trước đây tôi chỉ coi cô là một công cụ để giải quyết rắc rối. Nhưng lần này cô đi rồi, tôi mới nhận ra, cô đối với tôi không chỉ là một công cụ."

Tôi nhướng mày, ra hiệu cho anh ta nói tiếp.

"Không có cô, cuộc sống của tôi rối tung lên," anh ta tự giễu cười, "Tôi không biết cách xử lý mối qu/an h/ệ với Lý Yên Nhiên, không biết đối phó với chuyện ông nội giục cưới ra sao, tôi thậm chí... ngay cả lịch trình ngày mai cũng không biết phải sắp xếp thế nào."

"Vậy thì sao?"

"Vậy nên, tôi cần cô," ánh mắt anh ta rực ch/áy nhìn tôi, "Không phải với tư cách bia đỡ đạn, mà là với tư cách... đối tác của tôi. Giúp tôi, cũng là giúp chính cô. Chẳng phải cô luôn muốn mở một công ty tư vấn của riêng mình sao? Tôi đầu tư."

Tôi phải thừa nhận, mình đã động lòng.

Mở một công ty tư vấn xử lý khủng hoảng đẳng cấp là ước mơ bấy lâu nay của tôi. Thứ tôi thiếu không phải năng lực, không phải mối qu/an h/ệ, mà là vốn khởi nghiệp và một viên gạch lót đường đủ sức nặng.

Mà cái danh hiệu "Cố vấn cấp cao tập đoàn Quý thị" không nghi ngờ gì chính là viên gạch lót đường tốt nhất.

"Tôi dựa vào đâu để tin anh?" Tôi hỏi.

"Dựa vào cái này." Quý Hành lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu, đẩy về phía tôi.

Đó là một bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.

Anh ta muốn chuyển nhượng vô điều kiện 51% cổ phần của một công ty tư vấn văn hóa mới thành lập thuộc tập đoàn Quý thị cho tôi.

Tôi nhìn tập tài liệu đó, im lặng.

Người đàn ông tên Quý Hành này, hoặc là không làm, đã làm là làm đến cùng. Anh ta hiểu rất rõ, loại quân bài nào mới có thể khiến tôi không cách nào từ chối.

Ngay lúc tôi đang do dự, Tạ Tinh Từ bên cạnh đã nóng nảy.

"Này! Quý Hành, anh thật hèn hạ! Dám dùng tiền m/ua chuộc chị ấy!" Cậu ta cư/ớp lấy tập tài liệu, x/é nát trong vài nhát, "Khương Vãn! Chị đừng nghe anh ta! Anh ta chỉ muốn tiếp tục lợi dụng chị thôi!"

Sau đó, cậu ta lấy từ trong chiếc vali nhỏ ra một... con heo đất?

Cậu ta "bộp" một tiếng đặt con heo đất màu hồng đó lên bàn, vẻ mặt như thể sẵn sàng hy sinh: "Khương Vãn! Đây là toàn bộ tiền riêng của tôi! Tuy không nhiều, nhưng... nhưng sau này tôi sẽ cố gắng ki/ếm tiền nuôi chị! Chị theo tôi đi! Tôi sẽ không tính toán như anh ta, tôi sẽ đối xử tốt với chị!"

Tôi: "..."

Lục Gia Ngôn: "..."

Quý Hành: "..."

Không khí lại một lần nữa đông cứng.

Tôi nhìn con heo đất ấu trĩ kia, rồi lại nhìn khuôn mặt điển trai viết đầy chữ "tôi rất chân thành" của Tạ Tinh Từ, đột nhiên cảm thấy, căn b/ệnh "lụy tình giai đoạn cuối" của mình hình như sắp tái phát thật rồi.

Cuối cùng, tôi không nhận cổ phần của Quý Hành, cũng không nhận con heo đất của Tạ Tinh Từ.

Tôi chọn một giải pháp trung hòa.

"Tôi có thể quay lại làm việc," tôi nhìn ba người đàn ông với vẻ mặt khác nhau trước mắt, "Nhưng không phải với tư cách thư ký, cũng không phải tư cách bạn gái của ai cả."

"Tôi, Khương Vãn, từ hôm nay trở đi, là 'Cố vấn khủng hoảng đặc biệt' của ba người."

Tôi lấy ra bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn, làm thành ba bản, đ/ập lên bàn.

"Dịch vụ của tôi tính phí theo giờ, mỗi giờ mười vạn. Không đủ một giờ tính là một giờ. Lễ tết lương gấp ba. Ngoài ra, tôi chỉ chịu trách nhiệm đưa ra giải pháp, còn thực thi cụ thể, các người tự làm."

"Điểm quan trọng nhất," tôi đảo mắt nhìn cả ba, từng chữ một nói, "Cấm bất kỳ hình thức yêu đương công sở nào, cũng như bất kỳ tình cảm dây dưa nào vượt quá mối qu/an h/ệ thuê mướn. Nếu không, tôi sẽ chấm dứt hợp đồng ngay lập tức và thu phí bồi thường gấp ba lần."

Điều kiện của tôi khắc nghiệt đến mức cực điểm.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là cả ba người họ đều không chút do dự đặt bút ký.

Quý Hành ký xong, nhìn tôi thật sâu: "Chỉ cần cô chịu quay lại, sao cũng được."

Lục Gia Ngôn ký xong, nháy mắt với tôi bằng đôi mắt đào hoa: "Cố vấn Khương, sau này mong được chỉ giáo. Nhưng... sau giờ làm, tôi theo đuổi chị được không?"

Tôi lườm cậu ta một cái, không thèm để ý.

Đến lượt Tạ Tinh Từ, cậu ta ký chậm nhất và cũng dùng lực nhất, gần như muốn chọc thủng tờ giấy.

Cậu ta đẩy bản hợp đồng đã ký cho tôi, rồi lại đẩy con heo đất qua.

"Hợp đồng tôi ký rồi," cậu ta lí nhí nói, "Nhưng cái này, là cho chị. Không phải phí thuê mướn, là... là tôi cho chị."

Tai cậu ta lại đỏ ửng lên rồi.

Tôi nhìn con heo đất màu hồng đó, đột nhiên cảm thấy hơi nóng tay.

Tôi thở dài, đẩy con heo đất về: "Sếp Tạ nhỏ, chúng ta bây giờ là mối qu/an h/ệ thuê mướn trong sáng. Nhận món quà quý giá thế này của cậu, không hợp lý đâu."

"Không quý đâu!" Cậu ta sốt sắng, "Trong này có mấy ngàn tệ thôi, là tiền tôi lén dành dụm..."

"Vậy cũng không được." Tôi lắc đầu, thái độ kiên quyết.

Trái tim tôi, không được phép lo/ạn nhịp.

Công việc, chỉ là công việc thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm