Tôi không nói gì, mở máy tính ra bắt đầu sắp xếp hồ sơ bàn giao.

Cô ta đứng cạnh tôi một lúc, thấy chán nên lủi thủi bỏ đi.

Chẳng bao lâu sau, Lâm Sở Sở lạch cạch đôi giày cao gót quay lại, sau lưng còn dẫn theo mấy đồng nghiệp vốn có qu/an h/ệ tốt với tôi, nhưng giờ đã trở thành "người ủng hộ" của cô ta.

"Chị Lý, phiền chị nhanh lên nhé, em phải liên lạc gấp với nhà cung cấp, nếu không chỗ tốt bị người ta giành mất đấy."

Giọng điệu đó, chẳng khác nào đang ra lệnh cho một thực tập sinh.

Tôi không hề ngẩng đầu, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

"Đừng vội, đang sắp xếp đây."

Tôi chia tất cả nhà cung cấp thành hai tệp.

Tệp A, tôi đặt tên là "Nhà cung cấp chất lượng", bên trong toàn là những mối quen hợp tác nhiều năm, chất lượng đáng tin, giá cả công khai minh bạch.

Tệp còn lại, tôi đặt tên là "Kho báu dự phòng".

Bên trong chứa đầy những cái bẫy mà tôi từng dẫm phải trong suốt những năm qua.

Có nhà cung cấp thực phẩm chuyên lấy th!t ôi thiu giả làm th!t tươi.

Có kẻ b/án rư/ợu lấy cồn công nghiệp pha nước để b/án.

Còn có vài địa điểm, không phải hẻo lánh đến mức điện thoại không có sóng, thì cũng là nơi vừa mới bị đồn có m/a, hoặc đơn giản là công ty m/a chuyên lừa tiền cọc.

Tôi viết cho mỗi liên hệ trong tệp "Kho báu" này những dòng "ghi chú" đầy m/a lực.

"Chủ nông trại XX, bạn thân của tôi, nhắc tên tôi là phí thuê địa điểm giảm giá sập sàn!"

"Đại lý rư/ợu XX, kênh đ/ộc quyền, giá thấp nhất thị trường, hàng thay thế hoàn hảo nhất!"

"Công ty biểu diễn XX, đội ngũ sinh viên, trẻ trung vô địch, giá rẻ đến mức ngủ mơ cũng phải cười!"

Mỗi dòng ghi chú đều đá/nh trúng vào điểm G "tiết kiệm" và "hiệu năng chi phí" của cô ta.

Tôi đóng gói hai tệp rồi gửi cho Lâm Sở Sở.

"Gửi em rồi đấy. Tệp A là dùng cho thông thường, B là kho báu dự phòng, bên trong có mấy chỗ giá rẻ đến gi/ật mình, tự em đá/nh giá nhé."

Lâm Sở Sở thậm chí chẳng thèm nhìn tệp A, trực tiếp nhấp vào "Kho báu dự phòng".

Đôi mắt cô ta sáng rực lên, cứ như Columbus tìm thấy Tân thế giới vậy.

"Oa, chị Lý, chị giấu nhiều kênh ngon thế này mà không nói sớm!"

Vừa phấn khích lướt xem, cô ta vừa lấy điện thoại ra trước mặt tôi, tìm thấy WeChat của tôi, nhấn giữ, rồi xóa.

Động tác mượt mà, không chút do dự.

Đồng nghiệp xung quanh im lặng trong giây lát, rồi có người không nhịn được mà bật cười "phì" một tiếng.

Ý nghĩa đó quá rõ ràng rồi.

Đây là đang tuyên bố với thiên hạ rằng, tôi, Lý Tĩnh, đã hoàn toàn bị loại khỏi cuộc chơi.

Tôi tựa vào lưng ghế, khoanh tay, lặng lẽ thưởng thức màn trình diễn của cô ta.

Đợi cô ta xóa xong, tôi còn "tốt bụng" nhắc thêm một câu:

"Địa điểm là chuyện lớn, tốt nhất nên đặt trước một tuần, nếu không chỗ tốt bị người ta giành mất hết đấy."

Lâm Sở Sở kh/inh khỉnh hất cằm, tặng tôi một cái liếc mắt đầy coi thường.

"Đến lượt chị dạy tôi làm việc à?"

Nói xong, cô ta ngẩng cao đầu như một con công chiến thắng rồi bỏ đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta, khóe miệng càng nhếch lên cao.

Đứa trẻ ngốc nghếch.

Thứ chị đưa cho em, mới chính là thứ em đáng được nhận.

Kịch hay, bây giờ mới bắt đầu.

**3**

Những ngày tiếp theo, Lâm Sở Sở trở thành ngôi sao của công ty.

Ngày nào cô ta cũng gọi điện thoại thật to trong văn phòng, nội dung toàn là cô ta đã mặc cả được bao nhiêu, tìm được những nhà cung cấp "ngon, bổ, rẻ" như thế nào.

"Alo? Chủ Vương ạ? Em là Lâm Sở Sở ở công ty XX đây, chị Lý Tĩnh giới thiệu ạ! Đúng đúng, địa điểm tiệc tất niên, em xem ảnh nông trại của anh rồi, tuyệt cú mèo! Cái gì? 3 ngàn một ngày? Đắt quá! Chị Lý bảo nhắc tên chị ấy thì giảm giá 70%! 900 thôi! Chốt thế nhé!"

"Alo? Giám đốc Lưu ạ? Em là Sở Sở đây! Về vụ rư/ợu đó, chị Lý bảo bên anh là hàng thay thế hoàn hảo cho Mao Đài phải không? Cho em 10 thùng! Giá giảm thêm cho em chút nữa nhé, sau này còn hợp tác lâu dài!"

Mỗi lần gọi điện xong, cô ta đều đắc ý liếc nhìn quanh văn phòng, tận hưởng ánh mắt "không hiểu sao thấy rất lợi hại" của các đồng nghiệp.

Trương Vĩ lại càng xem cô ta như báu vật, một ngày đi tuần quanh phòng chúng tôi tám lần, lần nào cũng hết lời khen ngợi Lâm Sở Sở.

"Sở Sở à, làm tốt lắm! Thế này mới gọi là biết sống! Công ty cần những nhân tài như em!"

"Lý Tĩnh, cô học tập Sở Sở đi! Đừng có suốt ngày chỉ biết báo giá cao, coi công ty như heo để gi*t!"

Ông ta lại bắt đầu điểm tên mỉa mai tôi.

Tôi chẳng buồn nhướng mày, tập trung chuyên chú lướt các trang tuyển dụng.

Ừm, cái vị trí lương gấp đôi ở công ty đối thủ kia trông có vẻ ổn.

Tôi thong thả cập nhật CV rồi nhấn gửi đi.

Trong văn phòng, những đồng nghiệp từng vây quanh tôi giờ đều trở thành "Đội cận vệ Sở" của Lâm Sở Sở.

Họ giúp cô ta in tài liệu, bưng trà rót nước, giờ nghỉ trưa đều bàn tán sôi nổi về việc Lâm Sở Sở đã tiết kiệm cho công ty bao nhiêu tiền.

"Nghe gì chưa? Sở Sở chốt địa điểm tiệc tất niên rồi, một nông trại ở ngoại ô, một ngày chưa đến 1 ngàn!"

"Trời đất, rẻ thế á? Có đáng tin không đấy?"

"Sao lại không đáng tin! Sở Sở bảo đó là mối quen của Lý Tĩnh, tuyệt đối yên tâm! Phong cách điền viên, giờ người thành phố thích kiểu này lắm!"

"Còn đồ ăn nữa, Sở Sở đặt loại túi đồ ăn nhanh tự sôi hot nhất hiện nay, mấy chục vị, sạch sẽ vệ sinh, hơn đ/ứt cơm tập thể!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
10 Ôn Cố Chương 13
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm