Lâm Sở Sở lúng túng giải thích: "Thời điểm này đặc biệt, các xe buýt tốt đều bị đặt hết rồi! Chiếc xe này tuy cũ một chút nhưng kỹ thuật vẫn ổn! Bác tài là tay lái lâu năm đấy!"
Cô ta chỉ vào người đàn ông trung niên đang ngậm th/uốc lá, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn bên cạnh.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng vẫn phải lên xe dưới sự thúc giục của Trương Vĩ: "Lề mề cái gì, lên xe mau!"
Trong xe sặc mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi th/uốc lá, suýt chút nữa tiễn tôi đi luôn.
Bọc ghế vừa bẩn vừa rá/ch, có chỗ còn lộ cả lớp mút xốp vàng khè ra ngoài.
Xe buýt khởi động, phát ra tiếng gầm rú x/é lòng rồi lắc lư lăn bánh.
Chặng đường dài hơn tưởng tượng rất nhiều.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ ngày càng hoang vắng, từ những tòa nhà cao tầng biến thành những dãy nhà cấp bốn thấp bé, cuối cùng chỉ còn lại những cánh đồng trơ trọi và vài ngôi m/ộ thấp thoáng hiện ra.
Không khí trong xe ngày càng ngột ngạt, không ai nói lời nào.
Có người bắt đầu say xe, túi nôn được truyền tay nhau liên tục.
Tôi đeo tai nghe, nhìn cảnh tượng hoang tàn lùi dần phía sau, tâm trạng lại bình tĩnh lạ thường.
Sau gần ba tiếng đồng hồ, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại ở một nơi "khỉ ho cò gáy".
Bác tài đạp phanh, gào lên: "Đến rồi! Xuống xe!"
Chúng tôi xuống xe, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Một cái sân tàn tạ, con sư tử đ/á ở cổng nứt mất một bên.
Trên cổng chính, tấm biển hiệu xiêu vẹo viết "Nông trại Sơn Thủy", chữ "Thủy" đã rơi mất một nửa.
Ngay phía trên cổng chính, giăng một biểu ngữ khổng lồ.
Nền đen, chữ trắng, viết bằng bút lông.
"Kế thừa quá khứ, cùng tạo huy hoàng".
Kiểu chữ đó, màu sắc đó, kết hợp với cỏ dại xung quanh và tiếng gió bấc rít gào, chẳng khác nào một hiện trường đám tang.
"Đây... đây là nơi tổ chức tiệc tất niên của chúng ta sao?" giọng một nữ đồng nghiệp run lên.
"Trong ảnh đâu có phải thế này..."
"Trời ơi, sao ở đây cảm giác âm u thế."
Sắc mặt Lâm Sở Sở cũng trắng bệch.
Cô ta cố giữ bình tĩnh giải thích: "Khụ khụ, mọi người đừng sợ, ở đây chủ yếu là phong cách hoài cổ nguyên sinh! Bên trong còn có nhiều điều bất ngờ lắm!"
Cô ta tiên phong đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt.
Chúng tôi chỉ đành bấm bụng đi theo vào trong.
Trong sân, cỏ dại mọc cao hơn cả người.
Cái gọi là "phòng tiệc" thực ra là một cái lều lớn gió lùa tứ phía.
Bên trong bày vài cái bàn tròn khuyết chân khuyết tay, khăn trải bàn đầy những vết dầu mỡ.
Trên sân khấu nhỏ phía trước nhất, phông nền vẫn là tám chữ kia, bên cạnh còn dán hai chữ "Hỷ" đã phai màu bằng giấy đỏ, trông càng thêm quái dị.
Mặt Trương Vĩ đã đen như đít nồi.
Ông ta trừng trừng nhìn Lâm Sở Sở, nén gi/ận hỏi: "Lâm Sở Sở, đây là cái sự hoành tráng mà cô nói đấy hả?"
Lâm Sở Sở sắp khóc đến nơi.
"Sếp Trương, em... em cũng không biết là sẽ thế này! Chủ quán bảo nơi này vừa mới tu sửa lại..."
"Tu sửa? Tôi thấy là vừa mới bị giải tỏa thì có!" một nam đồng nghiệp không nhịn được mà châm chọc.
"Được rồi! Đừng cãi nhau nữa!" Trương Vĩ cáu kỉnh ngắt lời, "Đã đến rồi thì ở lại thôi! Ăn cơm trước! Ăn xong cút ngay về thành phố!"
Ông ta bây giờ chỉ muốn kết thúc màn kịch này càng sớm càng tốt.
Nhưng ông ta không biết, "kịch hay" thực sự, bây giờ mới bắt đầu.
**6**
Bữa tiệc bắt đầu.
Cái gọi là "đại tiệc" thực chất là nhân viên phục vụ (cả nhà chủ quán đóng giả) bê từng thùng đồ ăn nhanh lên.
"Nào nào, mọi người tự chọn nhé! Nhiều vị lắm! Bò kho, th!t xào chua ngọt, th!t kho cải khô!"
Bà chủ nhiệt tình chào mời.
Các đồng nghiệp nhìn nhau, trên mặt viết đầy chữ "chỉ thế thôi sao?".
Có người không cam tâm hỏi: "Bà chủ, chỉ... chỉ ăn cái này thôi ạ? Không có món nóng à?"
"Có chứ!" bà chủ vỗ đùi, "Món chính sắp lên rồi!"
Chẳng bao lâu sau, món "chính" duy nhất cũng được bưng lên.
Hơn chục con gà nướng được ném tùy tiện vào mấy cái đĩa lớn.
Con gà nhỏ đến đáng thương, da nhăn nheo, màu nâu sẫm kỳ quái, tỏa ra một mùi tanh không thể tả.
Quan trọng hơn là, chúng lạnh ngắt.
Lạnh buốt.
"Gà này... sao lại lạnh thế?"
"Có ăn được không đây? Trông như để mấy ngày rồi ấy."
Sức chịu đựng của Trương Vĩ đã đến giới hạn.
Ông ta đ/ập bàn, chỉ thẳng vào mũi Lâm Sở Sở gào lên: "Lâm Sở Sở! Đây là món chính mà cô nói đấy hả? Cô muốn làm cả công ty ngộ đ/ộc thực phẩm tập thể đấy à?"
Lâm Sở Sở sợ đến run b/ắn người, nước mắt rơi lã chã.
"Sếp Trương, em... nhà cung cấp bảo đây là gà thả vườn nướng tươi trong ngày, có lẽ... trên đường đi bị lạnh..."
"Lạnh thì sao cô không bảo họ hâm nóng lại!"
"Em..."
Đúng lúc này, một nam đồng nghiệp ăn nhanh bỗng ôm bụng, mặt mày tái mét.
"Ôi... không xong rồi, bụng tôi đ/au quá..."
Anh ta chưa nói dứt lời đã "oẹ" một tiếng nôn thốc nôn tháo.
Cú nôn của anh ta như nhấn vào một cái công tắc nào đó.
"Tôi cũng muốn nôn..."
"Không xong rồi không xong rồi, nhà vệ sinh ở đâu?"
"Trời ơi, th!t gà này có đ/ộc!"
Trong chốc lát, cả cái lều lớn hỗn lo/ạn, đúng chuẩn một hiện trường "phun trào" quy mô lớn.
Kẻ ôm bụng, người tìm nhà vệ sinh, người nôn khan, lo/ạn cả lên.
Cái gọi là nhà vệ sinh, thực chất là một cái hố xí lộ thiên hôi thối ở góc sân, mỗi lần chỉ vào được một người.