"Nhà tôi đúng là có tiền đấy, thì sao nào? Không ưa thì cứ nhịn đi." Nói chuyện thẳng thắn thì ai không biết chứ, tôi còn có thể thẳng hơn nữa. Lâm Lệ bị tôi chặn họng đến mức á khẩu, hất tóc bỏ đi.
Đáng tiếc là tâm trạng tốt chỉ kéo dài đến lúc tan làm, vì Ninh Viễn xuất hiện. Trong nguyên tác, tôi và Ninh Viễn quen nhau là vì hắn giúp tôi lấy lại chiếc túi bị cư/ớp. Nếu không biết trước cốt truyện, chắc chắn tôi không thể ngờ được Ninh Viễn vẻ ngoài thì sáng sủa, nhưng nội tâm lại là một tên đi/ên b/ệnh hoạn. Hắn là kiểu người trong lòng chỉ có nữ chính, vì cô ta mà chuyện gì cũng dám làm.
Nhưng trong cốt truyện gốc, Ninh Viễn nhắm vào tôi là vì tôi muốn phá hoại tình cảm của nam nữ chính. Lâm Lệ khóc lóc kể lể với hắn, nên hắn mới dàn dựng màn kịch cư/ớp gi/ật để lấy lòng tin của tôi. Vậy bây giờ là sao đây? Tôi đâu có đi theo cốt truyện gốc đâu. Thế mà Ninh Viễn vẫn xuất hiện, chỉ vì tôi mỉa mai Lâm Lệ vài câu? Thế này mà cũng gọi là nữ chính, lòng dạ hẹp hòi quá rồi.
Cốt truyện tiếp theo là Ninh Viễn sẽ bỏ th/uốc tôi, ném tôi cho một đám ăn mày. Nhưng Lâm Lệ không sợ tôi từ đó suy sụp, không còn nỗ lực nữa sao? Tuy nhiên, điều này chứng tỏ chỉ cần nhan sắc của cô ta đạt đến 100 điểm, cô ta sẽ không còn chịu ảnh hưởng từ bất kỳ yếu tố ngoại cảnh nào nữa.
"Lần sau cẩn thận chút, đừng để bị cư/ớp nữa."
Hoàn h/ồn lại, Ninh Viễn đã lấy lại túi cho tôi. Tôi xua tay: "Xin lỗi, tôi bị b/ệnh sạch sẽ, đồ người khác chạm qua tôi không cần nữa, phiền anh giúp tôi vứt đi."
Từ khi biết cốt truyện, mỗi lần ra ngoài tôi đều đeo cái túi không quá ba chữ số, chính là để diễn màn này. Quả nhiên không đi theo kịch bản, Ninh Viễn suýt chút nữa không diễn nổi nữa, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Thấy hắn đứng đực ra đó, tôi móc trong túi ra 50 tệ đưa cho hắn: "Đây là tiền công của anh, cảm ơn nhé."
Tôi xoay người định rời đi, sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ. Ninh Viễn, cứ cười đi, thấy tôi thú vị là đúng rồi. Tốt nhất anh đừng có chọc vào tôi, nếu không tôi có khối cách để trả đũa. Hơn nữa, rất nhiều chuyện có thể dùng tiền giải quyết, mà tôi thì không thiếu tiền.
"Tiểu Vũ đang nghĩ gì mà cười gian xảo thế?"
"Mẹ, mẹ lại không gõ cửa."
Tôi gi/ật nảy mình vì tiếng của mẹ. "Bố con bảo, danh sách thực tập sinh xuất sắc đợt này đã có rồi, không có tên con."
Mẹ tôi chuyên đến để xem trò cười của tôi. Lúc mới vào công ty, tôi đã cá cược với bố là chắc chắn sẽ giành được suất thực tập sinh xuất sắc. Nếu làm được, tiền tiêu vặt hàng tháng của tôi sẽ được tăng gấp đôi. Vì thế, lúc mới vào công ty, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cày cuốc đến ch*t. Đáng tiếc là từ khi phát hiện chỉ số nỗ lực của mình bị trói buộc với nhan sắc của Lâm Lệ, tôi đã từ bỏ ý định đó. Dù sao cuối cùng cũng là làm áo cưới cho người khác. Đáng tiếc là bố mẹ vẫn chưa biết ý định của tôi.
Tôi nhào vào lòng mẹ, than vãn công việc vất vả, lại thành công lừa được một khoản tiền tiêu vặt. Lúc mới bắt đầu, tôi từng nghĩ hay là nhờ bố ra mặt, vả mặt đám nhân vật chính thật đ/au. Dù sao công ty này cũng là của ông ấy, sa thải quản lý Thôi và Lâm Lệ chỉ là chuyện nhỏ. Như vậy có thể tránh việc hai người đó tiết lộ thông tin công ty cho Thôi Huyền sau này, c/ắt đ/ứt hoàn toàn con đường khởi nghiệp của nam chính. Nhưng sau khi phát hiện nhan sắc nữ chính có liên quan đến tôi, tôi quyết định thay đổi kế hoạch.
Vì tiểu thuyết viết nam nữ chính tình cảm sắt son, tôi lại muốn xem thử nữ chính mất đi nhan sắc, nam chính mất đi tiền bạc, khi gặp trắc trở, tình yêu của họ còn kiên định đến thế không. Theo cốt truyện, sắp tới là thời điểm quan trọng trong sự nghiệp của nam chính. Trong nguyên tác, Thôi Huyền thông qua sự mai mối của Ninh Viễn mà bắt được chiếc thuyền lớn là nhà họ Ninh, sau này đường khởi nghiệp thuận buồm xuôi gió. Nhưng nếu Ninh Viễn bị nhà họ Ninh từ bỏ, không còn sự hỗ trợ của nhà họ Ninh, không biết con đường khởi nghiệp của Thôi Huyền còn thuận lợi được không.
Đến thứ Sáu rồi, Lâm Lệ cứ dán mắt vào đòi tôi dữ liệu, cô ta cần để làm slide tổng hợp. Tôi mở đại một trang web, giả vờ bận rộn: "Trước khi tan làm chắc chắn đưa cho cậu, vì dự án này, ngày nào tôi cũng làm việc tại nhà đến bốn giờ sáng, chắc chắn không vấn đề gì đâu."
Lâm Lệ cười: "Con gái mà, vẫn phải tranh thủ lúc trẻ mà nỗ lực phấn đấu, như vậy mới có thể mưu cầu một tương lai tốt đẹp cho bản thân."
Cô ta trưng ra vẻ mặt vì tôi mà lo lắng, tiếp tục rót vào tai tôi đống canh gà đ/ộc hại. "Tương lai cậu chắc chắn sẽ cảm ơn sự nỗ lực của bản thân bây giờ."
Cô ta cứ như một con ruồi, vo ve bên tai không ngừng, đ/ập ch*t rồi vẫn thấy gh/ê t/ởm. Tôi xem xong cuốn tiểu thuyết mới cày, mới gửi đống dữ liệu đã tốn tiền thuê người làm cho Lâm Lệ. Cô ta nhìn dữ liệu, vẻ mặt đắc ý, chắc hẳn là tin chắc lần này nhan sắc sẽ thăng hạng trực tiếp.
"Vất vả rồi, thứ Hai báo cáo xong, quản lý Thôi bảo mời mọi người đi ăn, cậu nhớ đến nhé."
"Được."
Tôi bây giờ đang rất mong chờ thứ Hai. Tốn hai vạn tệ, xem thử có thể khiến nhan sắc Lâm Lệ tụt dốc đến mức nào. Đáng tiếc là thứ Hai Lâm Lệ xin nghỉ ốm. "Lâm Lệ bị dị ứng phải nhập viện rồi, cô ấy bảo công việc đã bàn giao xong với em, buổi báo cáo lần này sẽ do em hoàn thành."
Quản lý Thôi vừa dứt lời, tôi liền nhận được một loạt ánh mắt đồng cảm, dù sao thì bây giờ cách giờ báo cáo chưa đầy nửa tiếng. Việc này đúng là củ khoai nóng bỏng tay, ai nhận người đó xui xẻo.