"Chúc mừng Lâm tổng." Giang Từ cười, vươn tay ra, "38 triệu, quả là một con số lớn. Bái phục, bái phục."

"Giang Từ, anh thua rồi." Lâm Uyển Nguyệt nghiến răng, cố gồng mình để không lộ vẻ sợ hãi.

"Thua?" Giang Từ lắc đầu, ghé sát tai cô, thì thầm: "Lâm tổng, có lẽ cô không biết. Chi phí thu m/ua phần cứng cho dự án đó đã tăng 30% vào tuần trước. Theo giá thị trường hiện tại, giá vốn đã lên tới 42 triệu."

Đồng tử Lâm Uyển Nguyệt co rút lại.

"Anh... anh nói cái gì?"

"Cái mô hình tính toán đó, là tôi làm từ nửa năm trước." Giang Từ nói với giọng dịu dàng như đang kể chuyện cổ tích, "Lúc đó chip chưa tăng giá. Tô Triết không nói với cô sao? À đúng rồi, cậu ta đâu hiểu mấy tham số đó, cậu ta chỉ biết sao chép thôi."

"Lâm Uyển Nguyệt, thứ cô vừa ký không phải là cọng rơm c/ứu mạng, mà là lá bùa đòi mạng đấy."

"Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng là 50% giá trị trúng thầu. Không làm, đền 19 triệu. Làm, thì lỗ 4 triệu cộng thêm việc phải bỏ ra hàng chục triệu tiền vốn lưu động trong nửa năm."

"Ván này, cô giải thế nào đây?"

Nói xong, Giang Từ vỗ vỗ vai Lâm Uyển Nguyệt, như thể đang phủi bụi trên áo cô. Rồi anh quay lưng rời đi.

Để lại Lâm Uyển Nguyệt đứng ch/ôn chân tại chỗ, đôi chân mềm nhũn, trước mắt tối sầm lại.

Xong rồi.

Tiêu tan hết cả rồi.

Cô quay phắt lại, nhìn Tô Triết đang đứng ngây ngô cười bên cạnh.

"Tô Triết!!!"

Lâm Uyển Nguyệt hét lên một tiếng thê lương, giáng một cái t/át trời giáng vào mặt gã.

"Mày hại ch*t tao rồi!!!"

...

Đêm khuya, tại văn phòng Tinh Thần.

Lâm Uyển Nguyệt nằm vật vã trên ghế sofa như một cái x/ác không h/ồn. Nếu làm dự án này, công ty phá sản ngay lập tức. Nếu không làm, đền tiền vi phạm hợp đồng, công ty cũng phá sản. Đằng nào cũng ch*t.

"Lâm... Lâm tổng..." Tô Triết ôm khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao, trốn ở cửa không dám bước vào.

"Cút." Lâm Uyển Nguyệt không còn sức để m/ắng nữa.

"Lâm tổng, thực ra... vẫn còn một cách." Giọng Tô Triết âm hiểm.

Lâm Uyển Nguyệt không động đậy.

Tô Triết lấy hết can đảm bước đến, ngồi xổm trước mặt cô, hạ thấp giọng: "Đường chính không đi được thì mình đi đường khác. Chỉ cần mình lấy được 15 triệu tiền tạm ứng đó... rồi..."

"Rồi sao?" Ánh mắt vô h/ồn của Lâm Uyển Nguyệt khẽ d/ao động.

"Rồi mình cuỗm tiền chạy trốn." Tô Triết nghiến răng, mắt đầy vẻ tham lam và đ/ộc á/c, "Sang nước ngoài. Dù sao công ty này cũng chỉ là cái vỏ rỗng, cứ để cho cái thằng họ Giang kia ở lại dọn bãi chiến trường đi!"

Lâm Uyển Nguyệt nhìn chằm chằm Tô Triết hồi lâu.

Cuỗm tiền chạy trốn?

Đó là phạm tội.

Nhưng... nhìn đống giấy đòi n/ợ chất như núi trên bàn, và cả khuôn mặt chế giễu của Giang Từ.

Nếu không đi, nửa đời sau của cô sẽ phải sống trong cảnh trả n/ợ và tù tội.

"Khi nào tiền tạm ứng vào tài khoản?" Giọng Lâm Uyển Nguyệt khàn đặc như giấy nhám.

"Hợp đồng ký xong, trong vòng ba ngày." Trong mắt Tô Triết lóe lên vẻ cuồ/ng hỉ.

"Được."

Lâm Uyển Nguyệt nhắm mắt lại.

"Chuẩn bị đi. Tiền vào là chúng ta đi ngay."

Ngoài cửa.

Một bà dì lao công bình thường đang đẩy xe đi ngang qua. Đó là dì Vương, người mà Giang Từ trước đây thường giúp xách đồ nặng.

Dì nghe thấy cuộc đối thoại bên trong, tuy không hiểu tiền tạm ứng là gì, nhưng dì hiểu rõ bốn chữ "cuỗm tiền chạy trốn". Dì lặng lẽ lấy điện thoại, gọi vào số "Tiểu Giang người tốt" đã lưu trong danh bạ.

"Alo, Tiểu Giang à, dì Vương đây..."

Đầu dây bên kia, Giang Từ đang đứng trước cửa sổ sát đất khổng lồ, nhìn xuống ánh đèn thành phố.

"Dì Vương, dì cứ bình tĩnh nói."

Nghe xong điện thoại, Giang Từ cúp máy, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Anh cầm chiếc điện thoại khác trên bàn lên, gọi một dãy số.

"Alo, Đội Cảnh sát Kinh tế phải không? Tôi muốn tố cáo bằng danh tính thật..."

Ba ngày tiếp theo, Tinh Thần Creative chìm trong một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Lâm Uyển Nguyệt vẫn đi làm đúng giờ, thậm chí còn hào phóng m/ua trà chiều cho mọi người. Cô cười nói động viên: "Tuy dạo này hơi khó khăn, nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng làm tốt dự án Khu công nghệ thông minh này, cuối năm thưởng gấp đôi!"

Nhân viên tuy b/án tín b/án nghi, nhưng thấy sếp bình thản như vậy cũng thấy yên tâm phần nào.

Chỉ có Giám đốc tài chính là thấy có gì đó không ổn. Lâm Uyển Nguyệt mấy hôm nay liên tục bảo ông tập trung vốn lưu động vào một tài khoản cơ bản ít dùng, với lý do là để thuận tiện quản lý tiền tạm ứng.

Còn trong bóng tối.

Tô Triết đang đi/ên cuồ/ng liên hệ với dân buôn, b/án tháo túi hiệu, đồng hồ, thậm chí cả chiếc xe thể thao vừa m/ua với giá rẻ mạt.

Lâm Uyển Nguyệt thì trong đêm tối, lén lút thu dọn hành lý. Cô chỉ mang theo hộ chiếu, vài món trang sức đắt tiền và chiếc ổ cứng chứa mọi bí mật cốt lõi của công ty. Cô đã tính toán kỹ, dù sang nước ngoài, chỉ cần có chiếc ổ cứng này, cô vẫn có thể b/án dữ liệu khách hàng cho đối thủ để lấy vốn khởi nghiệp.

Còn Giang Từ...

Sau khi cô đi, thứ để lại cho anh sẽ là một công ty rỗng tuếch, gánh trên vai khoản n/ợ khổng lồ và ngập trong kiện tụng.

Nghĩ đến đây, tay đang thu dọn hành lý của Lâm Uyển Nguyệt khựng lại, nở một nụ cười đầy hả hê trả th/ù.

Chiều ngày thứ ba.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MƯỜI TÁM CUỘC HÔN NHÂN MA, CHIẾC VÁY CƯỚI CỦA TÔI CHẤT CHỨA QUÁ NHIỀU OÁN HẬN

Chương 8 - Hết
Bà mối ở địa phủ nhìn thấy tôi là trốn. Bởi vì bộ váy cưới màu đỏ trên người tôi, oán khí nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Tay nghề của bà nội quá tốt, mỗi mũi kim đều khâu vào đó sự chấp niệm của bà dành cho tôi, khiến tôi sau khi chết trở thành món hàng đắt khách. Quỷ Vương các phương tranh nhau muốn cưới tôi, sính lễ xếp đầy cả cầu Nại Hà. Tôi không muốn gả cho người ta, chỉ muốn về nhà thăm bà nội. Khó khăn lắm mới bay về được quê cũ, lại thấy bà nội đang xỏ kim chỉ đối diện với một bộ đồ liệm nam mới tinh. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn chằm chằm vào hư không, lẩm bẩm tự nói: "Cháu gái một mình ở dưới đó cô đơn, bà nội sẽ đưa tên phụ bạc đó xuống bầu bạn với cháu ngay đây." Ngoài cửa, tên cặn bã đã hại chết tôi, đang từng bước đi vào trong sân.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
3
Tuyết Đầu Mùa Chương 10