Tống D/ao D/ao tận tâm chăm sóc chàng trai say nắng, trở thành "nữ bồ t/át" trong mắt cư dân mạng.

Còn tôi đứng bên cạnh thờ ơ, bị chỉ trích dữ dội là kẻ lạnh lùng vô cảm.

Tống D/ao D/ao tưởng tôi cũng sẽ như cô ta, hùng h/ồn biện minh rồi biến thành trò cười.

Nhưng tôi chẳng hé môi, chỉ lặng lẽ tháo đôi giày cao gót.

"Cậu làm gì vậy?"

"Mệt quá, cho đôi chân nghỉ ngơi tí."

Thấy tôi không nổi gi/ận, Tống D/ao D/ao tỏ vẻ thất vọng.

Lúc xuống tàu điện ngầm, cô ta đảo mắt nhìn quanh, có vẻ lơ đãng.

"Cậu tìm gì thế?"

Tống D/ao D/ao tránh ánh mắt tôi: "Không có gì đâu."

Đúng lúc ấy, từ cửa sau bước xuống một gã đàn ông b/éo tốt, tay xách một bắp cải to tướng, nhanh chóng lao về phía chúng tôi.

Tống D/ao D/ao phản ứng nhanh, lập tức né sang một bên.

Gã đàn ông trừng mắt nhìn tôi, giơ cao bắp cải lên...

"Á!"

Bắp cải chưa kịp giơ quá đầu đã rơi bịch xuống đất.

Hắn ôm khuỷu tay rên rỉ đ/au đớn, nơi đó đã in hằn dấu giày cao gót đỏ ửng.

Tôi bình tĩnh xỏ lại giày, gọi nhân viên an ninh.

Chẳng mấy chốc, hắn đã bị kh/ống ch/ế.

Gã này có vấn đề về th/ần ki/nh, luôn tự xưng là "sứ giả công lý".

Kiếp trước, sau khi xem video, hắn lên cơn, úp bắp cải lên đầu Tống D/ao D/ao, khiến cô ta suýt chấn động n/ão.

Chuyện này tôi đã quên béng, mãi đến khi lên tàu điện ngầm nhìn thấy hắn mới chợt nhớ ra.

Thấy tôi không bị đ/ập như cô ta, Tống D/ao D/ao càng thêm thất vọng.

Tôi cũng chẳng buồn để tâm đến tin tức này.

Tống D/ao D/ao lại "tốt bụng" đăng bài đính chính:

"Mọi người hiểu lầm rồi, bạn thân tôi chỉ là vội đi phỏng vấn thôi."

"Chỉ cần anh chàng kia bình an vô sự là được."

Tôi thừa biết cô ta chỉ muốn nhân lúc sức nóng đang cao nhất, để gã con nhà giàu Trì Lăng Phong chú ý đến mình.

Sau khi nhận việc, tôi làm quen với môi trường mới, Tống D/ao D/ao cũng chẳng nhắn tin nhiều cho tôi.

Nào ngờ chưa đầy một tuần, vừa tan làm, một chiếc xe thể thao đã chắn ngang trước mặt.

Cửa kính hạ xuống, Tống D/ao D/ao giả vờ gi/ận dỗi.

"Tô Thiến, cậu cũng trọng việc kh/inh bạn quá rồi, đi thôi, ra ngoài ăn cơm."

Trì Lăng Phong ở ghế lái tỏ vẻ lịch thiệp, anh mỉm cười nhìn tôi.

"Bạn của ân nhân c/ứu mạng tôi, cũng là bạn của tôi, đừng khách sáo."

Lòng tôi thắt lại.

Mấy ngày không gặp, Tống D/ao D/ao đã lên xe anh ta, còn trở thành "bạn" rồi.

Nhanh thật.

"Cảm ơn, không cần đâu, tôi có hẹn rồi."

Tống D/ao D/ao bĩu môi, cũng chẳng khách sáo, cô ta hất tóc.

"Thôi đừng ép Thiến Thiến nữa, cô ấy từ nhỏ đã quen tiết kiệm, ngồi xe sang thế này cô ấy sẽ không thoải mái đâu."

Ga tàu điện ngầm cách công ty mười lăm phút đi bộ.

Tôi vừa băng qua đường, trời đang quang đãng bỗng đổ mưa.

Mưa rơi lộp bộp, càng lúc càng to, nhanh đến mức trở tay không kịp.

Xung quanh không có chỗ trú, tôi đành lấy túi xách che đầu rồi chạy vội.

Định bắt taxi, xe không dừng, còn tạt nước b/ắn ướt người tôi.

Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce chạy chậm dọc theo vỉa hè.

Tôi đang bực bội trong người, nghĩ bụng nếu hắn dám tạt nước, tôi sẽ ch/ửi cho một trận.

Nào ngờ chiếc xe từ từ dừng lại trước mặt tôi.

Phó Dược Đồ nhai kẹo cao su, ngo ngoe ngón tay ra hiệu.

Mưa to quá, tôi chẳng kịp nghĩ ngợi, vội vàng chui vào xe.

"May mà cậu tới, không thì tôi ch*t đuối mất."

Anh bật cười:

"Tan làm sớm nên chạy qua đây luôn, trùng hợp thật, vừa đúng lúc."

Anh vẫn giữ vẻ ngông nghênh thời đi học, chẳng ăn nhập chút nào với bộ cảnh phục trên người.

"Từ tám năm trước đưa cậu bức thư tình, cậu chưa bao giờ chủ động tìm tôi, nói chuyện cũng lơ là."

"Sao đột nhiên lại muốn tìm tôi?"

Tám năm trước, thư tình? Cho tôi?

Tôi ngơ ngác.

"Đúng vậy, nhờ Tống D/ao D/ao đưa cho cậu, thật quên hay giả quên?"

Phó Dược Đồ là người Tống D/ao D/ao thầm thương tr/ộm nhớ.

Năm đó, tên anh đã được cô ta viết kín cả quyển sổ tay.

Tống D/ao D/ao còn vì anh mà xăm hình.

Cho nên, tôi hoàn toàn không biết chuyện bức thư tình.

"Ờ... cô ấy có đưa cho tôi đâu."

Phó Dược Đồ sững lại, không khí chùng xuống vài giây.

May mà đã đến dưới chung cư nhà tôi.

Tôi thay bộ đồ khô ráo, cùng anh đến nhà hàng.

Nghe nói tôi sẽ phối hợp điều tra vụ án, Phó Dược Đồ rất ngạc nhiên.

"Sao lại giúp tôi? Chẳng lẽ..."

"Hồi trẻ không biết 'đại ca' trường tốt, giờ lại muốn 'quay xe'?"

Tôi suýt phun cả ngụm cà phê vào mặt anh.

Đúng lúc này, Tống D/ao D/ao gọi video.

Nhân lúc Trì Lăng Phong đi vệ sinh, cô ta không nhịn được mà khoe khoang đi/ên cuồ/ng.

"Thiến Thiến, nhìn bàn sashimi đầy ắp này này, rư/ợu Lafite 82, túi LV mới m/ua, mời cậu đến cậu không chịu đến."

"Tớ nói cho cậu biết, tớ c/ứu được đúng là hoàng tử ngựa trắng thật đấy."

Nhận ra tôi cũng đang ở nhà hàng, cô ta tỏ vẻ kh/inh bỉ.

"Đi xem mắt à? Lần này là loại kỳ quặc nào vậy?"

"Hói đầu, hay mặt dầu mỡ? Lén lút cho tớ xem với."

Để trốn cảnh giục cưới, tôi quả thực đã đi xem mắt vài lần.

Tống D/ao D/ao thường lấy sự khó xử của tôi làm trò vui.

Nhìn Phó Dược Đồ tò mò, tôi rất muốn cúp máy.

Nhưng Tống D/ao D/ao vẫn còn lợi dụng được, tôi đành nén gi/ận giải thích.

"Không phải người xem mắt, bạn học cũ thôi."

"Xem mắt cả bạn học cũ luôn à? Cho tớ xem bạn học nào 'cực phẩm' thế? Đến mức không dám cho tớ nhìn."

Phó Dược Đồ quả thực trầm ổn hơn hẳn, anh thản nhiên ăn bánh, khóe miệng nở nụ cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm