Sếp cất điện thoại: "Sao thế? Còn muốn nghe tôi nói thêm chút nữa à?"
Lão Lục quảng cáo lắc đầu: "Sếp, cái đệm lò xo của em cũng không dễ ngủ đâu ạ."
Sếp lườm cậu ta một cái: "Tôi có ngủ chỗ cậu đâu, đệm của cậu không dễ ngủ thì liên quan gì đến tôi?"
Tôi thở dài thườn thượt, cười cười giơ ngón tay thối (ngón giữa) về phía anh rồi đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Mối qu/an h/ệ của chúng tôi cứ thế công khai. Mỗi ngày ở công ty thì nắm tay nhỏ, về đến nhà cũng nắm tay nhỏ. Sếp thấy tiến độ yêu đương của chúng tôi chậm quá, bắt buộc phải tua nhanh.
Tôi hỏi: "Tua nhanh thế nào?"
Cuối tuần, anh đưa tôi đi chơi thoát khỏi phòng kín. Suốt cả quá trình, anh ôm eo tôi, rúc sau lưng tôi mà ch/ửi bới, NPC (nhân vật trong game) thật sự nhìn không nổi nữa, cứ thế cho chúng tôi qua từng cửa một.
Ra ngoài, người giữ cửa tặng anh một cử chỉ kh/inh bỉ, tôi thì giơ ngón cái cho người giữ cửa.
Sau lần đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và sếp thực sự gần gũi hơn nhiều. Anh thỉnh thoảng đến chỗ tôi ngủ, tôi thỉnh thoảng cũng sang chỗ anh ngủ. Một đêm nọ, anh cùng tôi ăn đồ nướng. Tôi không nhịn được, liền hỏi ra thắc mắc trong lòng: "Anh thích em điểm nào?"
Sếp suy nghĩ một chút: "Tôi đẹp trai thế này, ở trường bao nhiêu cô gái theo đuổi, cô là người đầu tiên giơ ngón giữa với tôi."
Tôi: ...
Chính là lần anh đe dọa tôi đó, tôi đã cười và giơ ngón tay thối với anh. Người này có phải bị b/ệnh không vậy?!
Chúng tôi bắt đầu sống chung, sếp bảo trước khi cưới anh phải để tôi kiểm tra hàng trước, tránh việc tôi hối h/ận. Hừ, nói nghe hay thật.
Tối thứ Bảy hàng tuần, anh đều đưa tôi đi dạo trung tâm thương mại. Tôi thích dạo, không thích m/ua. Sếp thích m/ua, không thích dạo. Nhưng mỗi lần ở siêu thị, anh đều đẩy xe hàng m/ua m/ua m/ua.
Tôi: "Nhà mình giờ chẳng thiếu gì, anh đừng m/ua linh tinh."
Sếp nhíu mày, buông xe đẩy ra. Tôi ngơ ngác.
"Cô nói có lý." Sếp nhìn những món đồ trong xe: "Giờ cũng chẳng biết sinh con trai hay con gái, m/ua sớm quá."
Tôi cười gượng.
Cái cười gượng ở siêu thị đó có lẽ đã khiến sếp hiểu lầm điều gì đó. Hôm sau, anh liền đưa tôi về nhà, bảo bố mẹ anh mau chóng đến nhà tôi dạm ngõ. Tôi cũng chịu thua luôn.
Hai gia đình cứ thế ngồi lại bàn chuyện cưới xin. Bố tôi: "Vân Chi, cháu không được bạc đãi Vân Chi nhà bác đâu đấy."
Sếp gật đầu lia lịa. Bố sếp: "Ông Lâm cứ yên tâm, nếu Vân Chi mà dám đối xử tệ với con bé, tôi sẽ không tha cho nó đâu."
Cả tối, tôi ngồi đó nghe họ cứ Vân Chi này, Vân Chi nọ, đ/au hết cả đầu. Sếp cũng vậy!
Trở về tổ ấm nhỏ của chúng tôi, sếp túm lấy tôi bảo phải phân chia lại tên gọi của chúng tôi.
Tôi: "Anh nói xem gọi thế nào?"
Sếp: "Cô có thể gọi tôi là anh Vân Chi, tôi gọi cô là Chi Chi."
Tôi: "Ọe..."
Sếp thành công trong sự nghiệp là có lý do cả, anh kiên trì, không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc. Để tôi chịu gọi anh là anh Vân Chi, đêm nào anh cũng khoe cơ bụng sáu múi cho tôi xem. Chỉ cho xem, không cho sờ? Tôi thật sự muốn đ/ập nát cái đầu chó của sếp, nhưng tôi không nỡ.
Đêm đó, anh đang xử lý tài liệu trong phòng khách. Anh bảo trên đời này làm gì có ai mặc đồ ngủ đeo kính gọng vàng mà vẫn đẹp trai đến thế chứ? Sau đó, sếp phát hiện ra "lỗi" của tôi. Đêm đó, cơ thể và lý trí của tôi đều đến bờ vực sụp đổ. Anh lại như không nghe hiểu lời c/ầu x/in tha lỗi của tôi, cứ không dứt khoát, bắt tôi phải gọi anh Vân Chi, còn phải nói yêu anh nữa...
Chúng tôi đi đăng ký kết hôn, ngày cầm giấy chứng nhận, anh cười như một thằng ngốc.
Tôi từng hình dung rất nhiều viễn cảnh về cuộc sống sau hôn nhân, kết quả thì cũng chẳng khác trước khi cưới là mấy. Thực ra cũng có chút thay đổi, ví dụ như văn phòng của tôi đã chuyển từ bên ngoài phòng sếp sang bộ phận tổng hợp. Anh bảo nhìn thấy tôi thì không thể tập trung làm việc được. Hay như tôi không cần tăng ca nữa, mỗi ngày tan làm là ăn vặt, ăn trái cây trong văn phòng sếp đợi chồng tan làm.
Một hôm, đối tác đến thăm. Lúc về, đối tác hỏi tôi: "Thư ký Lâm, sếp bà nhà cô có hung dữ lắm không?"
Tôi: "Anh nghe ai nói thế?"
Đối tác: "Giờ mọi người hẹn sếp Trần đi ăn, cứ quá 9 giờ tối là anh ấy phải về nhà. Nếu không thì phải quỳ sầu riêng. Mọi người đều cười anh ấy là 'sợ vợ'."
Tôi sao không nhớ là mình từng đưa ra yêu cầu này nhỉ.
Tuần trăng mật của chúng tôi được dời đến mùa xuân năm sau, đi Hàng Châu. Anh bảo vì Hàng Châu là sa mạc ẩm thực, tôi không có gì ăn nên có thể ở bên anh thật tốt. Tôi cũng chịu luôn, anh ấy thế mà không biết tôi thích ăn cá giấm Tây Hồ.
Trời quang mây tạnh, chúng tôi cùng đi thuyền dạo Tây Hồ. Tôi hỏi sếp: "Tại sao anh lại nói là khó khăn lắm mới đưa được em vào công ty làm việc?"
Sếp cười: "Cô thử nghĩ xem ai là người giới thiệu cho cô công ty tôi tuyển người?"
Người giới thiệu công việc này cho tôi là bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng của tôi, là bạn gái của bạn cùng phòng anh ấy.
"Vậy nên anh?"
"Đã mưu tính từ lâu." Sếp nắm tay tôi, "Không ai có thể so với em, kể từ ngày đầu tiên anh quen em."
Lời tỏ tình này, vừa sến súa, lại vừa êm tai.
(Toàn văn hoàn)