"Lâm Lộc, chuỗi vốn của nhà họ Hứa hiện đang đ/ứt g/ãy, em rót vốn vào đây đi, anh sẽ ly hôn với Tống Lâm rồi cưới em. Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh biết em thích anh mà..."
Bro, mặt anh để đâu thế?
"Hứa tiên sinh." Tôi ngắt lời hắn, không chịu nổi cái vẻ ban ơn của hắn khi muốn cưới tôi, "Thứ nhất, tôi lớn lên ở nước ngoài, lấy đâu ra chuyện lớn lên cùng nhau?"
"Thứ hai," tôi mỉm cười nhẹ, "Tôi rót vốn thì được, nhưng anh thử đoán xem, tôi có nhân cơ hội này nuốt chửng nhà họ Hứa không?"
Hắn dường như không ngờ tôi lại tuyệt tình đến thế, liền buông lời ch/ửi bới.
Tôi đóng cửa sổ xe lại, nói với tài xế: "Đi thôi."
Tôi thu hồi ánh mắt, mở điện thoại ra, trên đó là tin nhắn Hứa Diễn vừa gửi tới: "Hợp tác vui vẻ. Mảnh đất phía Nam, tuần sau làm thủ tục sang tên."
Tôi không trả lời.
Mà gửi một đoạn ghi âm cho một người: Tống Lâm.
Thương trường thất ý, tình trường sao có thể tiếp tục đắc ý?
Tôi nghĩ Tống Lâm sẽ đưa ra lựa chọn khiến tôi hài lòng.
Quả nhiên Tống Lâm không làm tôi thất vọng.
Cô ấy dứt khoát ly hôn, còn chia mất hơn một nửa tài sản của Hứa Hành.
Dù sao cũng là người mà Hứa Hành nhung nhớ suốt hai kiếp, dưới sự chỉ dẫn của tôi, Tống Lâm lại giành được một khối tài sản lớn, Hứa Hành cuối cùng chỉ còn lại căn hộ mà cha mẹ Hứa m/ua cho khi mới nhận lại cậu ta.
Tống Lâm chê nhỏ nên không lấy.
Hứa Hành lập tức rơi xuống đáy vực một lần nữa.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Lão gia họ Hứa vẫn còn sống, vẫn đặt kỳ vọng vào cậu ta. Cha mẹ họ Hứa tuy không có tình cảm sâu đậm gì với cậu ta, nhưng dù sao cũng là m/áu mủ ruột th!t, chắc chắn sẽ không để cậu ta ch*t đói.
Hơn nữa dạo này cậu ta cứ lởn vởn trước mắt tôi, thật sự... vô cùng khó chịu.
Đêm càng về khuya, Hứa Hành ngồi một mình trong căn hộ trống trải, trước mặt là tờ thông báo đòi n/ợ của ngân hàng.
Những con số không sau dấu phẩy nhiều đến mức khiến cậu ta hoa mắt, còn số dư tài khoản của cậu ta đã cạn kiệt từ lâu.
Cậu ta không biết mình đã đi đến bước đường này bằng cách nào.
Có lẽ là đêm đó uống quá chén ở câu lạc bộ tư nhân, có người đưa cho cậu ta một tấm danh thiếp, nói rằng có một nơi có thể khiến người ta quên đi mọi muộn phiền.
Cậu ta đã đi, đã thắng, cảm giác lật ngược thế cờ đó giống như m/a túy khiến cậu ta nghiện. Ban đầu chỉ là đá/nh bạc nhỏ, sau đó mức cược ngày càng lớn, giữa thắng và thua, cậu ta phát hiện ra chỉ khi ngồi trước bàn bạc, cậu ta mới tạm quên đi sự thật rằng mình đã mất tất cả.
Cậu ta không biết những "vận may" trông có vẻ tình cờ đó đều là những cái bẫy được thiết kế tinh vi, càng không biết mỗi lần cậu ta tự cho là lật ngược thế cờ, đều là đang đẩy chính mình vào vực thẳm sâu hơn.
Đến khi cậu ta nhận ra thì đã n/ợ gần một trăm triệu tiền c/ờ b/ạc.
Người đòi n/ợ bắt đầu chặn cửa, đầu tiên là khủng bố qua điện thoại, sau đó trực tiếp đến tận nhà tạt sơn.
Hứa Hành không dám quay về nhà cổ của nhà họ Hứa, trốn trong căn hộ của mình, kéo rèm kín mít. Nhưng tin tức của chủ n/ợ còn nhanh nhạy hơn tưởng tượng, một tháng sau, địa chỉ căn hộ cũng bị lộ.
Đêm đó, cậu ta đứng trước cửa sau nhà cổ họ Hứa, tay run cầm cập.
Trong nhà cổ không thiếu thứ có giá trị, trên kệ cổ vật bày những chiếc bình hoa đời Minh, trong thư phòng có tranh chữ danh nhân đời Thanh, đó đều là những món đồ cha Hứa sưu tầm nhiều năm.
Hứa Hành lén lút lẻn vào, chọn một món ngọc khí nhỏ gọn, giá trị cao, giấu vào trong ng/ực.
Khi ra cửa, cậu ta ngoảnh đầu nhìn cửa sổ tầng hai của nhà cổ, nơi đó không hề bật đèn.
Cậu ta nghĩ, cha mẹ sẽ không phát hiện ra đâu.
Nhưng chuyện gì một khi đã bắt đầu thì không bao giờ dừng lại được. Sau lần trót lọt đầu tiên, cậu ta nếm được vị ngọt. Số tiền đổi từ những món cổ vật đó, trên bàn bạc không trụ nổi quá hai ngày.
Thế là cậu ta lần thứ hai, lần thứ ba quay lại ăn tr/ộm, từ tr/ộm ngọc khí đến tr/ộm tranh chữ, từ tr/ộm tranh chữ đến tr/ộm vàng thỏi trong két sắt thư phòng cha Hứa.
Quản gia nhà cổ phát hiện đồ đạc bị thiếu, liền báo cảnh sát. Cha Hứa trích xuất camera, khi nhìn thấy bóng dáng lén lút trong màn hình, suýt chút nữa thì lên cơn đ/au tim ngay tại chỗ.
Nhưng Hứa Hành đã chẳng còn bận tâm được nữa, vì n/ợ c/ờ b/ạc ngày càng chồng chất.
Một đêm khuya nọ, một đám người vạm vỡ chặn trước cửa căn hộ thuê của cậu ta, đ/ập con d/ao lên bàn, nói nếu không trả tiền thì ch/ặt trước một cánh tay.
Cậu ta c/ầu x/in cho thêm vài ngày, nhiều nhất là ba ngày nữa sẽ trả hết tiền.
Hứa Hành nghĩ đến Hứa Diễn, tập đoàn Hứa thị đang nằm trong tay người ngoài, dựa vào đâu chứ?
Đêm đó, Hứa Hành đăng nhập vào hệ thống nội bộ của Hứa thị. Cậu ta nhớ mọi mật khẩu, hội đồng quản trị vẫn chưa kịp thu hồi quyền hạn của cậu ta.
Cậu ta dùng USB sao chép dữ liệu, trên mặt không chút biểu cảm.
Ngày hôm sau, những tài liệu cơ mật đó xuất hiện trong hộp thư của đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Hứa thị.
Giá cổ phiếu của Hứa thị sau khi tin tức bị lộ đã giảm không phanh. Khách hàng rời bỏ hàng loạt, nhà cung cấp quay lưng, ngân hàng rút vốn c/ắt n/ợ, tập đoàn Hứa thị từng huy hoàng vô hạn chỉ trong vòng hai tháng đã bị dồn vào đường cùng phá sản thanh lý!
Sự thật nhanh chóng lộ diện, cái đầu óc bị c/ờ b/ạc h/ủy ho/ại của Hứa Hành khi đăng nhập đã dùng chính tài khoản và mật khẩu của mình, dùng chính máy tính của mình!
Ng/u xuẩn mà lại á/c đ/ộc.
Cha Hứa cuối cùng đã báo cảnh sát.
Nhưng trước khi cảnh sát đến, Hứa Hành đã bỏ trốn.
Tin tức về sau tôi phải tốn rất nhiều công sức mới thu thập được.
Nhưng tin tức rời rạc, ghép lại thành một câu chuyện sa sút tầm thường đến không thể tầm thường hơn.
Có người từng thấy cậu ta dưới gầm cầu, mặc quần áo rá/ch rưới, tóc bết lại thành từng cục, co ro trong đống bìa các-tông tranh giành thức ăn với chó hoang.